.jpg)
![]()
HÌNH BÓNG QUÊ
Đã bao mùa
lá vàng bay rơi rụng
Ta âm thầm
ôm lấy bóng hình quê
Đời xa xứ
ta chưa thể nào về
Ôi nhớ quá
xóm quê mình một thuở!
Nơi đất khách
đêm từng đêm trăn trở
Cây gạo còn
đứng ở phía đầu thôn
Bãi dâu chiều
rung níu ánh hoàng hôn
Đàn cò trắng
còn thả hồn theo gió!
Nhớ nhớ lắm
đàn trâu chiều gặm cỏ
Con lạc bầy
đứng nghé ngọ xa vang
Những đêm trăng
rọi sáng khắp đường làng
Vu Gia vẫn
đò ngang qua lại bến!
Quê hương ơi
trong lòng bao thương mến
Với thật nhiều
kỷ niệm của chiều mưa
Đôi mắt ai
hoe đỏ buổi tiễn đưa
Tay vẫn vẫy
đò vừa sang bến khác!
Chừ tha phương
mang nỗi buồn phiêu bạt
Nhớ quê nhà
mộc mạc khói chiều lam
Bờ tre ngà
ôm quyện lấy vườn cam
Giàn bầu mướp
cha làm đang trĩu quả!
Cồn bắp xưa
sắc khoe xanh màu lá
Sân trường làng
mùa hạ chở phượng đi
Bao nhớ thương
ký ức vẫn còn ghi
Nơi cắt rún
bước đi lòng ở lại!
VU GIANG 12/2019


#Phạm Văn Thạnh
Đại Lộc, Quảng Nam-Đà Nẵng-Texas-Hoa Kỳ
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam