.jpg)
TÌNH ĐẤT TÌNH NGƯỜI SÔNG TRANH
Bao năm rồi ta chưa về xứ Quảng
Nhớ thật nhiều cứ mỗi độ Xuân sang
Con sông quê uốn lượn đẹp ngỡ ngàng
Như dòng sữa nuôi xóm làng cây trái
Bao nhiêu năm, dòng sông quê vẫn chảy
Vẫn cần cù chở từng hạt phù sa
Như người dân lam lũ của quê ta
Cần mẫn nhọc nhằn mà đậm đà tình nghĩa.
Mảnh đất ấy, dân quê tôi trồng tỉa
Lúa, ngô, khoai, sắn, đậu, mướp, dưa,cà...
Những đứa con cầu thực ở phương xa
Nhớ món ăn quê đậm đà tha thiết.
Có bao đêm nằm nhớ quê da diết
Nhớ đường làng, nhớ lúa trải đồng xanh
Nhớ Sông Tranh- dòng nước mát trong lành
Đã ôm ấp ta, một thời nào thơ dại.
Dẫu cách xa, nhưng hồn ta giữ mãi
Một góc quê hương sâu lắng giữa tim mình
Sông Tranh ơi! Mảnh đất của quê mình
Thương biết mấy!
Đất và Người bao đời ân tình luôn chung thủy.

Tác giả: Huỳnh Văn Em
Trường Tiểu học Tân Hiệp-Thị xã Tân Uyên- Bình Dương
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam