.jpg)

TỰ TÌNH TRÀ VIỆT
TG Trần Văn Thọ
Quê tôi trùng điệp nương đồi
Mờ sương chiều thẫm, tinh khôi rạng ngày
Lồng lộng gió, trập trùng mây
Bạt ngàn chè lá xanh ngây ngất hồn
Tôi là nõn búp lá non
Ủ bao hương vị chát thơm đất trời
Hương thơm từ vạn tay người
Cho tôi xinh xắn, xanh tươi mượt mà
Bao lần đau đớn lửa hoa
Tôi se sắt hóa cánh trà giòn hương
Theo chân người đến muôn phương
Mang bao son sắc yêu thương quê nhà
Ngát thơm từ những tách trà
Như vòng tay nối tình xa nghĩa gần
Gửi mây gió những bâng khuâng
Chỉ còn trà với lâng lâng hồn người
Tôi là Trà Việt bạn ơi
Cùng tôi nhấp cạn chén đời an nhiên
Bán đi bao nỗi ưu phiền
Mua ngày thanh tịnh bình yên bên trà.

TG Trần Văn Thọ
Lời bình:
"TỰ TÌNH TRÀ VIỆT"- BÀI THƠ ĐẠT GIẢI NHÌ TRONG LỄ HỘI "TINH HOA TRÀ VIỆT" - 2022 ĐƯỢC TỔ CHỨC LẦN ĐẦU TIÊN TẠI PHỐ CỔ HỘI AN.
Sau khi đi tìm vẻ đẹp trong bài thơ lục bát đạt giải nhất của Nguyễn Thị Kim Thu tại lễ hội "Tinh hoa trà Việt"- 2022 được tổ chức lần đầu tiên tại phố cổ Hội An, tôi cảm thấy có gì đấy chưa thỏa mãn, vì rằng cả hai tác giả đạt giải nhất và nhì đều là thi hữu của tôi trong Nguồn Việt Đà Nẵng. Vì vậy hôm nay tôi tiến thêm một bước nữa là tiếp tục đi tìm vẻ đẹp trong bài thơ lục bát đạt giải nhì trong lễ hội đó. Bởi theo cái nhìn của tôi, cả hai bài thơ đạt giải nhất và giải nhì cùng có vẻ đẹp "mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười".
Bài thơ đạt giải nhì của thi hữu Trần Văn Thọ có tựa đề là TỰ TÌNH TRÀ VIỆT.
Với bài thơ Tự tình trà Việt, nhà thơ Trần Văn Thọ (TVT) đã đặt bút bằng khổ thơ mở đầu như sau:
"Quê tôi trùng điệp nương đồi
Mờ sương chiều thẫm, tinh khôi rạng ngày
Lồng lộng gió, trập trùng mây
Bạt ngàn chè lá xanh ngây ngất hồn"
Tác giả đã hóa thân vào trà để tự tình, tự giới thiệu về nơi mình sinh ra và đang sống nơi vùng quê tuyệt đẹp với những "điệp trùng nương đồi"; nơi ấy buổi sáng mai thật "tinh khôi" và những buổi chiều muộn khi trời chuyển sang mầu thẫm, không gian bàng bạc "mờ sương", gió "lồng lộng" thổi làm cho những đám mây trắng "trập trùng" và những đồi chè xanh bạt ngàn đến "ngây ngất hồn" người. Ở khổ thơ này, nhà thơ đã dùng nghệ thuật bút pháp chia câu thơ thứ hai (câu bát) và câu thơ thứ ba (câu lục) thành hai vế cân đối gợi lên hình ảnh rất đẹp về thiên nhiên Việt Nam rất nhiều những đồi chè từ Nam chí Bắc.
" Mờ sương chiều thẫm, tinh khôi rạng ngày"
Ở khổ thơ thứ hai, nhà thơ TVT viết tiếp:
"Tôi là nõn búp lá non
Ủ bao hương vị chát thơm đất trời
Hương thơm từ vạn tay người
Cho tôi xinh xắn, xanh tươi mượt mà"
Cây chè tiếp tục tự giới thiệu về mình: nhờ được ủ bởi rất nhiều hương vị thơm và chát từ đất và linh khí của trời, và bàn tay lao động chịu thương chịu khó của người nông dân bón chăm bón để cây chè nở ra bao nhiêu là búp non "xinh xắn" và "xanh tươi". Ở khổ thơ này nhà thơ đã khéo léo chắc lọc dùng từ gợi lên hình ảnh bắt mắt của chè.
Đến khổ thơ thứ ba, nhà thơ viết:
"Bao lần đau đớn lửa hoa
Tôi se sắt hóa cánh trà giòn hương
Theo chân người đến muôn phương
Mang bao son sắc yêu thương quê nhà"
Ở những vùng chuyên sản xuất trà, sau khi những búp chè non hái về phải qua các công đoạn chế biến, mà công đoạn sao với độ nóng nhất định của lửa là quyết định độ giòn và hương thơm của trà. Và sau khi đã được đóng bao bì nhãn hiệu, trà mới đi đến khắp các tình thành trong nước và một số quốc gia khác trên thế giới.
Nhà thơ Trần Văn Thọ viết tiếp ở khổ thơ thứ tư:
"Ngát thơm từ những tách trà
Như vòng tay nối tình xa nghĩa gần
Gửi mây gió những bâng khuâng
Chỉ còn trà với lâng lâng hồn người"
Đối với những khách trà, có thể nói rằng mùi hương thơm ngát của trà thật là quyển rũ, có sức lôi cuốn "Như vòng tay nối tình xa nghĩa gần". Phải chăng cái hương vị đặc biệt của trà đã nâng cao cảm xúc của những người thưởng trà, làm cho họ "lâng lâng hồn người". Với trà, thú thật tôi là người "ngoại đạo", nhưng khi đọc đến khổ thơ này, nhất là hai câu thơ cuối của khổ thơ, tôi ước gì có dịp được nhà thơ Trần Văn Thọ mời tôi đến nhà dùng trà để có được cảm xúc thăng hoa như thế khi uống trà.
Và đến khổ thơ cuối cùng, nhà thơ hạ bút:
"Tôi là Trà Việt, bạn ơi!
Cùng tôi nhấp cạn chén đời an nhiên
Bán đi bao nỗi ưu phiền
Mua ngày thanh tịnh bình yên bên trà."
Đúng như tên đề của bài thơ "Tự tình trà Việt", nhân vật tôi trữ tình tự giới thiệu về mình rằng: "Tôi là trà Việt, bạn ơi!" và chân tình mời các khách trà khắp nơi "cùng nhấp cạn chén đời an nhiên" để quên đi mọi "nỗi ưu phiền" trong cõi nhân thế ô trọc này mà đổi lấy những "ngày thanh tịnh bình yên bên tách trà". Hai từ đứng đầu câu ở cặp lục bát cuối cùng "bán" và "mua" đối nhau như muốn khẳng định giá trị của cái thú thưởng trà đem lại cho con người ở những giây phút thư giản. Tôi chắc rằng nhà thơ đã không ngoa khi nói lên điều ấy. Bởi vì chính cái giá trị tuyệt vời của trà mà con người của xứ sở hoa anh đào - núi Phú Sĩ đã nâng giá trị thưởng thức trà lên thành "trà đạo".

Lễ hội Tinh hoa Trà Việt về đêm
Với bài thơ lục bát gói gọn 20 câu, bằng những ngôn từ dung dị mà chắc lọc, nhà thơ TVT đã giới thiệu khá thành công về trà với khách trà tại Lễ hội TINH HOA TRÀ VIỆT nên bài thơ của anh rất xứng đáng được xếp GIẢI NHÌ.
Nếu ai chưa từng quen biết về tác giả bài thơ đạt giải này, với lần đầu tiếp xúc anh, nhìn vẻ ngoài khá bình dị và khiêm nhường, không ai biết được ẩn bên trong con người anh là con người đa tài: ngoài cây bút thơ già dặn, còn là một họa sĩ biếm họa có tầm mà các tranh biếm họa của anh được đăng ở rất nhiều báo.
Xin chúc mừng nhà thơ Trần Văn Thọ với giải nhì bài thơ TỰ TÌNH TRÀ VIỆT và chúc anh luôn dồi dào sức khỏe để tiếp tục với nhiều sáng tạo mới.
Nông Sơn, 10/1/2023
TG : Trần Thu Giang

TG Trần Thu Giang (Dũng Lê)
*Cám ơn bộ đôi tác giả đã gởi bài về Blogquangnam