.jpg)
![]()
TỰ TÌNH THU
Thu đi!
gói những muộn màng
Cất vào ngưỡng cửa
thời gian đợi chờ.
Thu nằm!
gom hết mộng mơ
Gửi người thêu dệt
vần thơ ngọt ngào.
Chiều vàng,
gọi nắng xôn xao
Quyện vào trong gió,
dạt dào lời thương.
Biển ru!
xanh ngát hàng dương
Sóng hôn bờ cát,
vấn vương tình nồng.
Chớm Đông!
nhặt ít nắng hồng
Và thêm một chút
nhớ mong tìm về...
#Nguyễn Quang Bình
Tam Kỳ, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gưởi bài về Blogquangnam