.jpg)
THÁNG CHÍN MÙA VỀ
Tháng chín gọi những cơn mưa
Thu vàng rụng xuống
Bước chân em lạc lõng lối về
Lao xao bầy chim sẻ trong chiều
Vẽ bức tranh hoài niệm
Tiếng vỡ của gió gầy
Tan chảy giữa mùa thu
Hoàng hôn buông trên vùng đêm lặng lẽ
Lời mặc khải
Trăng rơi xuống dòng sông tĩnh vắng
Cánh hoa đêm
Vụn vỡ giọt sương mềm
Những vì sao rụng trên miền băng giá
Tóc mây buồn chảy giữa phiến rêu xanh
Ký thác vào đêm vết xước thu vàng
Lá lạnh lẽo đẫm đầy nỗi nhớ
Dòng sông xưa trôi mãi giấc mơ xa
Rơi trên niềm nhớ những vì sao gầy guộc
Chạm phím đàn câu thơ hoá lung linh
Ai níu mộng
Cho trăng chảy giữa hồn xao động
Cho đoá quỳnh hương gõ cửa đêm mơ
Thu rơi mênh mang ngàn con sóng chạm
Phía xa bờ
Ai hái trộm mùa thu
Rụng xuống hoàng hôn
Mây bay về phía núi
Đêm bên trời
Hoài vọng giữa sông trăng
Có ngôi sao rơi vào mắt nhớ
Xô ngã muộn phiền
Trầm tích thời gian
Sương đọng lại trên triền cỏ hoang lạnh lẽo
Vương gót chân em dấu hài ngày cũ
Chợt mềm thu chạm bóng trăng mơ
Tháng chín về
Ai chờ
Ai đợi
Nhặt câu thơ thắp sáng hoàng hôn
Đêm thu rụng
Nghe vọng về lá đổ bóng trùng khơi….
Nguyễn Đức Bá

Ngày hôm nay nhận được tập thơ MÙA THU VỀ QUA CỬA và tập thơ RU TRONG MIỀN NHỚ Nhà xuất bản Hội Nhà Văn Việt Nam của nhà thơ Nguyễn Đức Bá trao tặng.
Quê hương và dòng sông cũng là trang kết nối cùng nhà thơ Nguyễn Đức Bá với mình, nhân chuyến về Tam Kỳ cùng anh em thi hữu Nguồn Việt Đà Nẵng về hội ngộ trong buổi tiệc giao lưu, trao đổi cùng anh em Chi hội Văn hoá nghệ thuật Nguồn Việt Đà Nẵng.
Chút thời gian quán Mì Gà Bình Tú, bên ly cà phê sáng, buổi trưa thân mật, bên ly rượu “MÙ TỨN” những lúc vui những khái niệm anh em thi hữu đặt ra thì nhà thơ Nguyễn Đức Bá thường hay khẳng định: Xét về văn học thì ôi là tình yêu lãng mạn, ôi là cuộc sống phải như vậy, từ trong thơ là vậy nhưng xét về mặt toán học theo lời phân tích của thầy thì không ít thì nhiều cũng còn vướng mắc chỗ này chỗ kia … Thầy phân tích một mạch không cần suy nghĩ ….
À thì ra nhà thơ Nguyễn Đức Bá người thầy dạy toán, suốt ngày quen tiếp xúc với những con số, những định lý, những căn bậc luỹ thừa … Nhưng không khi tiếp xúc với thơ ca thật ngỡ ngàng với 02 tập thơ thầy trao tặng với những bài thơ dạt dào cảm xúc, tình yêu chung thuỷ sâu nặng…
Cầm tập thơ MÙA THU VỀ QUA CỬA và tập thơ RU TRONG MIỀN NHỚ theo thói quen cầm 02 tập thơ trên tay và lướt nhanh xem qua ... bài thơ THÁNG CHÍN MÙA VỀ trang 60 trong tập thơ RU TRONG MIỀN NHỚ có cái gì đó đã đập vào mắt mình đọc qua rồi đọc lại, xin mạn phép ghi cảm nhận của mình, nếu có gì thông cảm bỏ qua.
Có nhiều nhà giáo, thi sĩ thành danh với các tác phẩm thể hiện những chuyện tình trong mưa, tháng năm, mùa thu … đã chinh phục trái tim hàng triệu độc giả. Chúng ta quá quen thuộc với nhiều phiên bản chuyện tình muôn thuở mà bối cảnh là một mùa “thu vàng rụng xuống” khiến cho mỗi người mong đợi, hồi tưởng, mong nhớ chờ đợi “bước chân em lạc lỏng lối về” hoài niệm tiếng lao xao bầy chim sẻ trong chiều, tiếng vỡ của gió đi qua để lại trong lòng họ nhịp rung cảm mới mẻ. Để rồi có những lúc hoàng hôn buông, khi mùa thu rụng lá vàng đến, kỉ niệm cũ hiện về, bâng khuâng xao động tâm hồn. THÁNG CHÍN MÙA VỀ của Nguyễn Đức Bá là một bài thơ ra đời trong hoàn cảnh như thế.
Ai cũng biết rằng, ngôn ngữ thơ là chất liệu trực tiếp và duy nhất nếu được thi nhân sử dụng một cách độc đáo riêng biệt sẽ tạo thành thi pháp cá nhân đặc thù. Trong bài thơ THÁNG CHÍN MÙA VỀ, thể loại tự do nhà thơ Nguyễn Đức Bá chọn ngôn ngữ thơ bình dị, rất ít dùng từ láy, từ kép, không dụng công trau chuốt vần điệu, xây dựng giọng thơ trữ tình đời thường thắm tình, duyên dáng, đem lại hiệu ứng thẩm mỹ cao, hiến tặng cho người đọc sự giao cảm chan hòa.
Tháng chín gọi những cơn mưa
Thu vàng rụng xuống
Bước chân em lạc lõng lối về
Lao xao bầy chim sẻ trong chiều
Vẽ bức tranh hoài niệm
Tiếng vỡ của gió gầy
Tan chảy giữa mùa thu
Mở đầu bài thơ là không gian chủ đạo gợi nhớ làm nền cho tác phẩm, được tác giả phát thảo giản dị như cùng ai kia chuyện trò: “Tháng chín gọi những cơn mưa”. Tuy nhiên, theo tôi nét mộc mạc ấy dự báo cho nhiều tầng hoài cảm ào ào kéo về trong lòng tác giả. Đọc đến câu: “Bước chân em…” tôi bị bất ngờ nhưng rất thích thú bởi hương vị dấu yêu trong danh xưng ấy lan tỏa nhè nhẹ trong lòng tôi. Tác giả đã sử dụng tính từ “Lạc lõng” hiếm khi thấy ai sử dụng trong một bài thơ tình, trừ phi muốn nói về hai người. Nhưng ở đây, “Lạc lõng” của Nguyễn Đức Bá là chủ thể trữ tình hoài mong, lo lắng, nhung nhớ. “Lạc lõng”, “bước chân” tạo ra cái duyên ngầm thể hiện ước mong kết nối mối giao cảm thân thương giữa hai nhân vật. Mà hình như tháng chín gọi những cơn mưa đó trong không gian mộng ước đầy chất thơ, lo cho em cứ chập chờn “Ai chờ/ Ai đợi”. Có thế thôi mà hình bóng “em” trong ký ức mù xa dạo nọ cứ đeo bám lẩn quẩn trong lòng nhà thơ qua nhiều năm tháng khi hoàng hôn buông, trăng rơi xuống vụn vỡ giọt sương mềm.
Hoàng hôn buông trên vùng đêm lặng lẽ
Lời mặc khải
Trăng rơi xuống dòng sông tĩnh vắng
Cánh hoa đêm
Vụn vỡ giọt sương mềm
Đọc tiếp bài thơ, ta dễ dàng hình dung anh chàng tình si phía xa bờ ai hái trộm nửa mùa thu, dòng sông xưa trôi mãi giấc mơ, chạm phím đàn mà câu thơ lại hoá lung linh để tâm hồn tác giả sao xuyến, bồi hồi, chợt nhớ .. Tôi cho rằng, tác giả thành công vì đã tạo được thi ảnh độc đáo, dù câu chữ hết sức bình dị, không hề sử dụng diệu ngôn mỹ ngữ.
Lá lạnh lẽo đẫm đầy nỗi nhớ
Dòng sông xưa trôi mãi giấc mơ xa
Rơi trên niềm nhớ những vì sao gầy guộc
Chạm phím đàn câu thơ hoá lung linh
Mùa thu chính là bước đệm cho mùa đông, thu về khiến người ta phải nhớ những câu chuyện không nên nhớ, nhớ những con người vốn đã muốn quên hoặc đã được gói gém một cách cẩn thận trong ngăn kéo mang tên ký ức từ lâu. Thu về, với những "sao rụng", “tóc mây”, “lá lạnh” khiến cho tác giả cảm nhận được cái hồn của mùa thu. Có thể đó là cảm giác buồn man mác, cũng có thể là cảm giác lãng mạn bay bổng. Mùa thu mang đến cho tác giả nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, muốn mây bay về phía núi mà nơi đó có người đợi, người trông.
Ai níu mộng
Cho trăng chảy giữa hồn xao động
Cho đoá quỳnh hương gõ của đêm mơ
Thu rơi mênh mang ngàn con sóng chạm
Có những ngày nỗi nhớ dậy sóng trào dâng, lại nhớ về một người em đã từng yêu anh rất nhiều, gió chiều, kỷ niệm, tháng 9 mùa thu về, ai níu mộng cho trăng chảy, cho quỳnh hương gõ được nắm lấy đôi bàn tay anh, quên đi những khổ đau của tình yêu chúng mình...Về lại bên anh nhé người thương!
Phía xa bờ
Ai hái trộm mùa thu
Có ngôi sao rơi vào mắt nhớ
Xô ngã muộn phiền
Mùa thu là mùa của những xúc cảm, thu về bỗng thấy mình thật lạ, thấy mình lãng mạn hơn, xao xuyến với những nỗi niềm, những tâm trạng...thật khó tả. Nhưng đâu đó vẫn còn nỗi buồn, một nỗi buồn mà chính mình cũng không hiểu nổi. Có lẽ, mình sợ thu đi, vội vã. Nhiều khi ước dòng thời gian trôi chậm lại, để mọi thứ quanh mình đừng quá đổi thay, để yêu thương cứ mãi đong đầy như thế. Cũng thấy thời gian xa xăm tái hiện “Ai hái trộm mùa thu” hay ngôi sao rơi vào mắt nhớ để có thể bày tỏ hết những yêu thương, để có thể sống cho quá khứ, cho hiện tại, cho mai sau thật trọn vẹn.
Tháng chín về
Ai chờ
Ai đợi
Nhặt câu thơ thắp sáng hoàng hôn
Đêm thu rụng
Nghe vọng về lá đổ bóng trùng khơi….
Đoạn cuối cùng của những câu thơ, theo tôi là những câu thơ tuyệt bút, dù câu chữ xem ra chẳng có gì đặc sắc, chúng ta chỉ có thể cảm nhận cái hay cái đẹp của nó trong ngữ cảnh của bài thơ: “Nhặt câu thơ thắp sáng hoàng hôn”. Cả bài thơ tác giả nhận ra rằng mình vẫn mộng mơ quá! Mải mê với những nghĩ suy về cuộc sống bình lặng quá đỗi. Cuộc sống không có những toan tính, cũng chẳng có những tham vọng, chỉ muốn được là mình thế thôi, chỉ muốn nhỏ bé và bình lặng thế thôi. Để có thể được cười, được khóc, được sống với những cảm xúc của mình, được tô vẽ cho những hoài niệm “Đêm thu rụng”, “Nghe vọng về lá đổ bóng trùng khơi” ….
Nguyễn Minh Quý
*Cám ơn 2 tác giả đã gởi bài về Blogquangnam