.jpg)

TÂY GIANG..VÙNG ĐẤT HỨA!
Đường xa tít quanh co lắt lẻo...
Núi đá cao vắt vẻo...cheo leo...
Yêu nhau khó mấy cũng trèo
Muốn leo ngắm núi thì theo anh về!
Khói bếp chiều vùng quê yên ả...
Sương lam mù như thỏa lòng ai...
Chiều về bên thác Ra-Ai
Ngày đêm tung bọt miệt mài dễ thương!
Tây Giang đó! Là quê hương bạn
Một huyện nghèo trên đại ngàn xanh
Ở đây khí hậu trong lành
Núi rừng trùng điệp như tranh hoạ đồ!

Đến nơi đây như vô Đà Lạt...
Chẳng còn gì ngột ngạt Thành đô
Tà Vàng!" Góc phố giữa rừng"
Là nơi ai đến...xin đừng...quay ra...
Cố một chút...ngọc ngà Đỉnh Quế
Núi ôm mây như thế mới là...
Bạt ngàn sương phủ mây sa
Sờ tay với được...tưởng là cỏi Tiên!
Ta đi tiếp dọc biên Lào- Việt
Gặp Cổng Trời..ôi thiệt là say...
Rừng già che nắng gắt gay
Trường Sơn huyền thoại còn đây lối vào....

Kia địa đạo... A Xào một thuở
Dấu tích xưa...nhắc nhở cháu con
Rừng vàng Biển bạc nay còn...
Chung tay góp sức bảo tồn Quốc Gia!
Ruộng bậc thang Chuôr đà no thóc
Làng gốm Kanoon...nhọc mà vui
Ai về...người ấy gởi xuôi
Cơm Lam, thịt nướng ngọt bùi vùng cao!
Đại ngàn xanh...ta vào cảm nhận
Đẹp mê hồn thơ thẩn người ơi!
Tây Giang vùng đất tuyệt vời
Đà Lạt, Tây Bắc...có nơi nào bằng?
Về đi em! Nhọc nhằn tan biến
Đất và người...lúng luyến Tây Giang
Vùng quê rừng núi bạt ngàn
Chỉ trong thơ...cũng ngút ngàn nhớ thương!
Quảng Nam! Vùng đất kiên cường
Tây Giang em đó...biên cương thanh bình
Mắt nâu lúng liếng đến xinh...
Tà Vạt em rót...say tình khách xa!
23/06/2020.

Tác giả: Chiến Trần
Điện Bàn, Quảng Nam
*Cám ơn anh đã gởi bài về Blogquangnam