.jpg)
![]()
QUÊ HƯƠNG MỘT THỜI THƠ ẤU
Quê huơng đất mẹ của tôi
Ngàn năm sóng vỗ ngàn đời gió reo
Cái thời xưa ấy đói nghèo
Liêu xiêu mái lá liêu xiêu cánh buồm
Mùa Hè theo ngọn gió nồm
Mùa Đông gió bấc cánh buồm hắt hiu
Miếng cơm chan mắm đã nhiều
Cá kho lên núi dắt dìu củ khoai
Mẹ tôi mỗi buổi sớm mai
Oằn đôi quang gánh miệt mài đôi chân
Cha tôi chỉ có chân trần
Đi trên cát nóng lưng trần biển khơi
Mẹ cha lặn lội khắp nơi
Lên rừng xuống biển một đời nghèo xơ
Thương về năm tháng tuổi thơ
Những buổi đi học ngồi mơ cơm chiều
Áo quần vá đụp vá xiêu
Chân đi dép đứt nghĩ điều lớn lao
Giờ đây nhớ lại ngày nào
Thương quê một thuở nôn nao cõi lòng
12/2016
#Nguyễn Ngọc Thiện
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam