.jpg)

Có một mùa đi vào nỗi nhớ, bạn biết đấy là mùa nào trong năm? Có những tâm hồn thi nghiêng mình vào mùa ấy? Có nhiều khi đi tản mạn ven đường chiều ta nhặt nhạnh chiếc lá vàng mơ mà không khỏi xao xuyến bâng quơ? Vâng! mùa của thi nhân, của những cảm xúc lắng đọng, của tâm hồn thơ dạt dào trỗi dậy sóng, cứ cuồn cuộn trào dâng trong lòng biết bao nỗi nhớ nhung, luyến thương và tiếc nuối. Đấy là "MÙA THAY LÁ" của một cô bé rất đặc biệt:
MÙA THAY LÁ
Anh có nghe đất trời
Đang chuyển dần vào Thu
Xua tan đi nắng Hạ
Mấy ngày nóng bức qua.
Anh có nghe gió đêm
Mang hơi mát lại gần
Lao xao, vi vu nhẹ
Như thì thầm bên em
Này nhé nhỏ yêu ơi!
Phương xa có ngóng đợi
Người thì xa vời vợi
Bao giờ mới gặp đây?
Này nhé người ấy ơi!
Đêm ngày anh mong ngóng
Chờ từng dòng tin nhắn
Khắc khoải đến từng giây.
Phút giao mùa là đây
Bỗng dưng cơn mưa lạ
Trút xuống ôi mát dạ
Như nắng hạn trông mưa.
Anh đưa tay hứng ngay
Giọt lưa thưa mát ấy
Ước gì em ở đấy
Hóa thành mưa bao ngày.
Chỉ là bóng mây thôi
Cũng đủ dịu mát trời
Bởi Thu về êm ả
Trên mảnh đất Phù Sa.
Mùa thay lá vàng nha
Lác đác trên ngõ vắng
Tìm em trong khoảng lặng
Xa xôi biết răng chừ?
Đếm ngược thời gian hữ
Xin chậm lại, ngừng trôi
Cho em khỏi chờ đợi
Để anh sầu thiên Thu.

Nhành cỏ non
*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam