.jpg)
![]()
MIỀN TRUNG ĐẤT MẶN
Trời giông bão, mưa mùa gieo khó nhọc
Núi không yên, sông khóc lở đôi bờ
Nhìn dãi đất chữ S (sờ) bên biển mặn
Cơn bão qua, tay trắng đã khốn cùng
Bao nỗi khổ, Miền Trung thầm gội mãi
Xót xa lòng, ôm hái vạn đau thương
Nhìn muôn nẻo, đời thường còn loang lổ
Đất ngàn xưa, thấm ngộ mãi thiên tai
Nước trôi, đất lở dài bao gánh nặng
Nhà đổ, đường hư dai dẳng bao đời
Ai có thấu, than trời xin thả kiếp
Người có thương, chia nghiệp đất Trung phần
Bão lại bão, lưng trần phơi bao đợt
Mưa mãi mưa, chẳng bớt được nỗi sầu
Nước trong nước, đáy sâu người vùi dập
Đau trong đau, ẩn nấp giọt lệ khô
Lưng oằn chịu, yên mồ nằm xuôi ngược
Kín phong sương lần lượt lại ấn chìm
Miền Trung hỡi, còn im trong biển nước
Đau thương ơi, lần lượt gởi đất trời.
Tác giả: Thanh Tín Ngô
BD: Quốc KhánhM
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam