.jpg)
![]()
KÝ ỨC MỘT VÙNG QUÊ!
SÔNG quê hương tình thương lắng đọng
THU giang chiều ngã bóng làm duyên
BỒN chồn trên bến dưới thuyền
CHẢY đi sông hỡi..lỡ duyên một thời
VỀ Quảng Nam nhớ lời thề cũ
CỬA sông Thu bóng rũ tà dương
ĐẠI ngàn mãi nhớ mãi thương
LẠCH nông sâu cạn vấn vương lòng người!
BÌNH thường em vẫn cười vẫn nói
LONG mạch ngầm bỗng gói đời tư
CHẢY theo dòng nước vô tư
MÃI ôm trọn cả...bây chừ tính sao?
RA thành phố nôn nao khó tả
HÀN giang xanh yên ả những chiều
AI chờ trên bến cô liêu
VỀ bên kia ấy những chiều nhớ thương!
ĐÀ thành đó...phố phường nhộn nhịp
NẴNG âm thầm chuyển tiếp đi xa..
HỘI mùa rộn rã tiếng ca
AN nhiên ngồi ngắm lá hoa khoe màu!
CHO đi hết những sầu thuở trước
TA quay về nhặt được yêu thương
NHẮN ai ở cuối con đường
GỞI câu thương nhớ vấn vương một thời!
VÀI tâm sự để vơi nổi nhớ
HÀNG tre xanh mấy thuở bơ vơ
TÂM hồn gởi trọn vào thơ
TƯ tình ấp ủ... đợi chờ ngày mai!
SÔNG THU BỒN CHẢY VỀ CỬA ĐẠI
LẠCH BÌNH LONG CHẢY MÃI RA HÀN
AI VỀ ĐÀ NĂNG HỘI AN
CHO TÔI NHẮN GỞI VÀI HÀNG TÂM TƯ!



Tác giả: Chiến Trần
Điện Bàn, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gửi bài về Blogquangnam