.jpg)
![]()
GIỮA CHỪNG THU
Giữa chừng Thu Đông sang vườn gõ cửa
Lá nhạt vàng chưa kịp trụi cành cây
Tím đồi Sim đâu lắm Bướm vờn bay
Trời bỗng dưng kéo mây về đen sạm
Ánh trăng tròn lăn tõm đáy màn đêm
Tôi giật mình thảng thốt gọi... kêu lên
Thu em nhớ đừng đi đâu lâu nhé
Trời cao ơi! sao không thương Thu...nhẽ !
Đông tị hiềm bởi nhè nhẹ Thu trôi
Đêm đang ngồi mơ ngắm ánh sao soi
Lạnh man mát nơi cuối trời sương xuống
Hạ Thu Đông... bốn mùa xưa nay thuận
Đông ghen hờn giận chiếm mãn trời Thu
Thu thướt tha dáng thanh mảnh...Đông thù
Luôn xấu xí lòng thiên thu uất hận.
Có đau nào...lá vàng cơn nước dẫn
Tím màu mây bao bận nức ánh dông.
Hình như nghe đau đáu ở cõi lòng
Tiếng chim Cút bên bờ sông lẻ bạn
Cánh Hạc gầy đang dang rộng màn mưa
Lá rung cành ướt đẫm rụng lưa thưa
Thu ẩn khuất. Gió mây đưa tiếng sét
Ô Thước gãy rồi... tên em tôi thầm nhắc...
Mối tình nào đẹp mãi chẳng lênh đênh...
Em quay gót...lòng buồn tênh trống vắng
Giẫm lá khô cuối trời Nai thơ thẩn
Tôi thả hồn...tha thẩn giữa chừng Thu./
Tác giả: Phan Thanh Tiến
Phù Sa, Quế Xuân 1, Quế Sơn, Quảng Nam
*Cám ơn TG đã gởi bài về Blogquangnam