.jpg)

ĐÀN DỘT...NAY ĐÃ VỀ ĐÂU ?
Giữa trưa đang giấc ngủ say
Bỗng đâu đàn Dột gọi nhau quanh nhà
Ở đời khéo thật sinh ta
Cái loài chim nhỏ...làm nhà tuyệt hay !
Tướt từng sợi cỏ sợi đay
Đem về đan đát bao ngày bao đêm
Cái tổ đan thật mịn mềm
Chờ đàn con nhỏ...ấm êm mai này.
Lũ chim làm việc hăng say
Không quản bao ngày đội cả nắng mưa
Rặng tre trước ngõ lưa thưa
Vài ba ổ Dột đu đưa ngày hè.
Bỗng đâu có tiếng con ve
Cất kêu inh ỏi trưa hè chói chang
Lũ chim bay lượn rộn ràng
Tha mồi về tổ chăm đàn con thơ.
Xa rồi ký ức tuổi thơ
Trong tôi vẫn nhớ như tờ giấy in
Giờ đây chốn cũ Thăng Bình
Không còn tiếng Dột...biết giờ nơi đâu ???
Một loài chim đã gợi biết bao ký ức đẹp tuổi thơ đối với những ai sinh ra và lớn lên nơi những làng quê nghèo yên bình. Trong những ngày hè êm ả lại rộn ràng trên những hàng tre là những đàn chim về xây tổ kêu ríu rít suốt đêm ngày... ôi thật thú vị biết bao ! Nhưng tiếc thay cái ngày ấy bây giờ không còn nữa lũ chúng đã bay và đi xa...có chăng chỉ còn là ký ức mà thôi !
4/6/2020
Tác giả: Vũ Lê
Thăng Bình, Quảng Nam
*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam