.jpg)

Vòm trời cổ tích
Bé Lành vừa chạy, vừa nhai ổ bánh mì “dị tật” mà bà chủ lò bánh mì cho thêm lúc khuya, giờ đã cứng ngắc. Trễ học mất thôi. Sáng ni bán ế quá mà. Đôi chân bé nhỏ cố chạy nhanh hơn. Bỗng có tiếng xe phanh kít bên cạnh:
Giật mình đánh thót, tim nó như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng thầy giáo giục:
Nó lắp bắp:
Tính dạn dĩ thường ngày đột nhiên biến mất, bởi trước mặt nó là thầy giáo mà nó đang là cô bé bán hàng rong quần áo xộc xệch, mang bao bánh mì to tướng gần chấm đất.
Như để trấn tĩnh nó, thầy tiếp:
Về đến nhà, thầy bảo:
Nó vội vàng chạy vào nhà cất bao bánh mì, thay bộ đồ - tuy đã vá đôi chỗ nhưng sạch sẽ và phẳng phiu, xách chiếc cặp đã chuẩn bị sẵn tối qua, theo thầy đến trường. Vừa đi thầy vừa hỏi chuyện. Nó thật thà kể hết:
- Dạ, ba em mất lâu rồi. Em là con lớn, em còn có ba đứa em nữa. Mẹ lại đau ốm luôn nên ngoài giờ học, em đi bán hàng rong phụ giúp mẹ. Ba giờ sáng em đã dậy đến lò bánh mì lấy bánh đi bán. Có bữa bán đắt về sớm thì đi học, không việc gì. Có bữa bán ế như sáng nay, em thường đi học trễ. Trưa về nếu trời nắng thì đi bán kem cây, nếu trời lạnh, bán bánh bột lọc…
- Thế em học bài vào lúc nào? Thầy giáo cắt lời
- Dạ tối em làm bài tập, còn bài cũ thì bỏ theo lúc bán rỗi vừa đi vừa học.
Tới trường, thầy giáo chở thẳng nó tới trước cửa lớp. Xuống xe, dắt nó vào lớp, trước con mắt ngạc nhiên của các bạn lớp 5A. Sau khi nó vào chỗ ngồi, thầy cất giọng trầm trầm buồn buồn:
Có tiếng lao xao cuối lớp:
Tiếng lao xao kiểu ấy cứ rộ lên. Các bạn ném về phía nó những cái nhìn chế giễu. Nó lờ mờ hiểu ra rằng, những đứa bạn kia chẳng ưa gì nó - một đứa con nhà nghèo, gầy gò, đen nhẻm. Phố phường hằng ngày vẫn hằn vết chân thơ trẻ nhọc nhằn của nó. Những ngóc ngách phố hằng chứng kiến nó len lỏi bán từng ổ bánh mì, từng que kem. Ở đó, nó từng chịu không ít lời giễu cợt và nhiều khi nhận những ánh nhìn khinh thường của những bạn đồng lứa.
Đi qua đi lại cho dì tau la
Xéo đi, con bán cà rem
Đi qua đi lại cho em tau thèm…
Nhưng ở đây, giữa các bạn cùng lớp, nó cúi gằm mặt không dám nhìn ai. Bởi vì nó mà thầy bị trễ. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía nó, ngượng nghịu, mặt nó nóng bừng. Các bạn còn nói nhiều câu khiếm nhã… nhưng tai nó lùng bùng không nghe thấy.
Thầy nhìn khắp cả lớp, rồi từng người một. Dừng ánh nhìn về phía nó như muốn nói “đừng sợ, cố gắng lên!”. Rồi thầy lên tiếng giải vây cho nó:
Nghe nói kể chuyện là cả lớp vui mừng vỗ tay đôm đốp, quên ngay việc chỉ trích nó. Cả lớp nhao nhao:
Tiếng thầy ấm áp:
Ngày xửa, ngày xưa ở một vương quốc nọ, vào một ngày đẹp trời, Thượng Đế chia hai cục đất sét, rồi nặn thành hai đứa trẻ giống nhau như đúc. Ngài thổi linh hồn vào tượng rồi đẩy xuống trần gian. Một đứa, được sinh ra bởi hoàng hậu trong cung đình. Thần dân và các tầng lớp quý tộc đang từng phút, từng giây mong chờ tiếng khóc chào đời của bé. Người ta ăn mừng, nhảy múa bảy ngày đêm cho sự ra đời của em. Em lớn lên trong sự cung phụng, kẻ hầu người hạ. Người ta gọi em là Hoàng Tử. Trang phục của em luôn lộng lẫy, đính nhiều vàng bạc, kim cương. Ở đó, ngoài việc dạy cho em đọc các loại sách có trên thế giới, người ta còn dạy em phi ngựa, bắn cung, giao tiếp ứng xử lịch lãm, giàu tình yêu thương đối với thần dân của mình…
Mọi con mắt đều đổ dồn về phía thầy tỏ vẻ thán phục và ngưỡng mộ. Thầy dừng lại lấy hơi, đã có ai đó giục:
Cùng lúc đó, một đứa trẻ khác, chào đời tại nhà một người nông dân nghèo khó. Nơi mà không ai mong muốn sự có mặt của em trên cõi đời. Em nằm trong mớ giẻ rách bẩn thỉu, hôi hám với ánh mắt buồn bã của mẹ. Nơi mà túp lều rệu rã, mục nát khó có thể gọi là nhà. Em lớn lên bữa đói bữa no. Thức ăn của em chỉ là cơm thừa, canh cặn mẹ xin từ hàng quán mẹ đang làm. Mới lên năm, em đã bắt đầu ra chợ, làm chân sai vặt của mọi người để kiếm miếng ăn.
Tiếng thầy vẫn đều đều ấm áp:
- Nhờ lanh lẹ và thông minh, em luôn được mọi người yêu mến. Ngoài giờ làm việc và phục dịch cho người ta, em lang thang đến các trường học; thích thú nhìn bọn trẻ nô đùa và để học lóm bài dạy của thầy. Bẩm sinh thông minh nên nghe đến đâu em biết và thuộc làu đến đó. Một hôm, gặp một câu hỏi khó cả lớp không ai trả lời được, em thập thò ngoài cửa sổ đưa ra câu trả lời chính xác và hay. Từ hôm đó, thầy giáo thương tình cho em vào trong lớp ngồi học hẳn hoi. Nhưng quần áo em rách rưới, hôi hám nên bị bạn bè ghẻ lạnh, xa lánh.
Thầy như nghỉ để lấy hơi. Không khí trong phòng im phăng phắc, tịnh không một tiếng động. Một vài bạn mắt đỏ hoe. Một vài bạn đầu hơi cúi xuống, hai tay vặn vào nhau. Nhẹ nhàng thầy kể tiếp:
Đám đông ré lên cười chế nhạo. Nhưng hoàng tử đã rẽ đám đông bước nhanh đến bên cậu bé tội nghiệp. Đỡ cậu bé dậy và nổi giận quát mắng tên lính:
Dừng lại một chút, để câu chuyện thấm vào tâm trí của học sinh. Thầy đặt câu hỏi:
Sơn láu táu giơ thẳng tay xin phát biểu:
Cả lớp rộ lên tiếng cười.
Ở cuối lớp, có mấy bạn đứng lên đầu cúi gằm, bối rối:
Tảng đá đè nặng trong lòng nó, như được ai đó nhấc lên quẳng đi đâu rồi. Nhẹ tênh, vui vẻ lạc quan lại trở về với nó.
Buổi học tiếp tục vui vẻ.
Tác giả: Lê Thị Điểm
GV Trường THCS Quế Thuận, Quế Sơn, Quảng Nam
Hội văn học nghệ thuật Đất Quảng
*Cám ơn Cô đã gởi bài về cho Blogquangnam