Blog Quảng Nam

Bản tin

Về quê

Ngày: 

05/10/2019

Lượt xem: 

875

Dù biết tôi hầu như tuần nào cũng về quê nhưng cứ gần cuối tuần, thể nào cha tôi cũng gọi điện, hỏi câu quen thuộc: “Tuần ni con có về không?”. Nếu tôi chắc chắn về, mẹ tôi sẽ nấu sẵn những món ngon tôi thích, và hái thêm một ít rau trái trong vườn để tôi mang đi.

 

Chốn quê yên bình. Ảnh: C.N

 

Nếu tôi bảo “con về với bạn” thì cha mẹ tôi chuẩn bị bữa ăn tươm tất hơn một chút, quà nhiều hơn một chút, cho cả phần bạn tôi. Khi được làm mẹ, tôi mới biết chăm lo cho con cái không còn là trách nhiệm, mà là niềm hạnh phúc. Trong mắt cha mẹ, những đứa con dù trưởng thành, lớn lên hay già đi, bao giờ cũng luôn cần được chăm bẵm, vỗ về.

 

Cuối tuần, về quê. Một điều tưởng chừng đơn giản lại là nỗi khát khao của bao người xa quê, xa gia đình. Tôi may mắn chỉ sống cách nhà cha mẹ mấy chục cây số nên mỗi khi nhớ quê muốn về, ào một phát tới ngay, không cần đợi đến cuối tuần. Sau giờ làm việc cuối ngày, tôi lên xe buýt vài tiếng là đã đến nhà. Về quê, là tranh thủ chạy ra cánh đồng làng, ngắm nghía cây trái trên cánh đồng Bàu Tròn. Quê luôn cho tôi cảm giác thanh bình và nhẹ nhõm.

 

Đi thêm chút nữa, ra đến cầu Quảng Huế bắc qua sông Vu Gia. Cây cầu này với ai đó có thể chỉ là công trình giao thông thuận tiện cho việc đi lại, nhưng với tôi, là cây cầu nối quê nội với quê ngoại. Nhớ lúc nhỏ, mỗi khi tôi muốn được qua nhà ngoại, mẹ tôi đã lo lắng như thế nào vì phải qua sông trên con đò nhỏ, chòng chành. Từ ngày có cây cầu, tôi có thể qua lại nhà ngoại bất cứ lúc nào. Con sông Vu Gia, dù bây giờ đã cạn đi nhiều, đục hơn, không còn “nước gương trong soi tóc những hàng tre” như trước kia - thuở chiều chiều tôi hay ngụp lặn ở đó, nhưng vẫn còn thân thuộc với tôi - đứa trẻ từng để chuồn chuồn cắn đến sưng cả rốn nhưng vẫn... không biết bơi. Giờ thì chẳng còn đám trẻ nào dám tắm sông nữa.

 

Tôi sống xa quê hơn hai chục năm, nhưng ngôi nhà thân thương tuổi nhỏ vẫn là nơi tôi luôn muốn quay về khi rảnh rỗi, khi mệt nhoài với những âu lo trong công việc và cuộc sống. Với tôi, về quê, cái chính vẫn là về với cha mẹ: “Thương cha nhớ mẹ thì về/ Nhược bằng thương cảnh nhớ quê thì đừng”. Về quê, hít thở không khí trong vườn, khơi tro bên bếp lửa, ngắm khóm hoa dại trước cổng, nằm vào chiếc giường của cha mẹ, nghe hơi ấm quen thuộc của song thân... là đã cảm thấy bình yên tự ùa về. Một thứ bình yên không gì sánh được và càng khó có thể mua được bằng tiền. Có những lúc đời sống trắc trở, tôi những muốn về nhà để tâm sự với cha, lắng nghe một lời khuyên bảo. Nhưng thật lạ, vừa về đến nhà, tự nhiên tôi đã thấy lòng nhẹ nhõm an vui. Khi ở bên cha mẹ, những đứa con luôn cảm thấy an lòng trước sóng gió của cuộc đời.

 

Mỗi lần rời quê về lại nhà mình ở phố, cha mẹ tôi luôn tiễn ra tận cổng và dặn với theo: “Tới nơi con nhớ gọi điện về cho cha mẹ biết chừng”. Đó không hẳn là lời nhắc, mà còn là lời dặn dò tôi phải đi đứng cẩn thận, lời chúc cho tôi bình an, đi đến nơi về đến chốn.

 

Về rồi đi. Rồi về lại. Rất nhanh. Ai đó lẩm nhẩm, không phải là không có lý: Nếu mỗi tuần bạn về quê một lần, thì mỗi năm về được hơn năm mươi lần (chưa kể những lúc bận rộn không về được), cha mẹ bạn đã già, còn sống không được bao nhiêu năm nữa, thì số lần bạn về quê để gặp cha mẹ không được nhiều, sao lại không tranh thủ. Cuối tuần lại đến, tôi lại sắp được nghe cha tôi hỏi qua điện thoại: “Tuần ni con có về không?”. Và tôi lại lên xe buýt về quê, về với nơi chốn bình an, ấm áp, yêu thương của đời mình!

 

QNO: CHÂU NỮ

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags