.jpg)

MỸ SƠN CHIỀU ẤY!
(Cảm xúc thật khi đặt chân đến đây)
Có một ngày như thế, sáng sớm thức dậy, à thì ra hôm đó là một ngày trời đẹp lắm, tia nắng đầu ngày mới đã ghé thăm. Và em cất bước vội đi đến nơi mà mình mong đợi. Cũng đã lâu lắm rồi, hình như là vài năm thì phải, trước đây có một lần mình đã đến đây cùng mọi người ở cơ quan. Nhớ lần đó thời gian thật hạn hữu nên ghé đến đây lại là buổi chiều tà, nắng đã nhạt dần màu, bầu trời dường như tắt hẳn, còn lại là bóng râm. Đi từ xa không một bóng người. Có lẽ sau 5h thì chẳng còn ai vào đây nữa. Lần đó đi và về mà hoảng lắm, trên dặm đường xa bọn mình đi chung nhưng rất sợ vì cái không gian vắng lặng, chim chóc ở đâu quanh khu rừng cứ hót và gáy to liên hồi, những thanh âm lạ cứ vang lên làm bọn con gái ai cũng thảng thốt, giật mình vì hãi quá.
Xa xa một hồi lâu đi hết đoạn đường vắng và cuối cùng cũng đến nơi. Nhưng có lẽ cảnh vât hoang sơ và vỏn vẹn chỉ có một góc thôi ah. Đi qua đi lại chụp vài tấm hình làm kỉ niệm rồi vội ra về ngay ấy. Chưa có lần nào đi tham quan di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh được cả thế giới công nhận mà lại đi vào và ra nhanh đến thế. Có lẽ, du khách nước ngoài mỗi khi họ đến đây sẽ nhìn, ngắm nghía những pho tượng cổ của các cô thiếu nữ Chăm và họ sẽ có rất nhiều ấn tượng và cảm nhận được vẻ đẹp tự nhiên sẵn có của thiên nhiên, họ sẽ dùng hết tất cả ngôn từ có thể trong sự hiểu biết của mình để bình luận và chiêm nghiệm. Còn ngược lại, có lẽ mình là dân bản địa khi nghe đến di tích cổ kính Thánh địa Mỹ Sơn thì không xa lạ mấy mà dường như rất quen thuộc và gần gũi đến lạ thường. Là người con xứ Quảng nên có lẽ đây là nơi mà ai ai cũng biết đến, đã rất nhiều lần nghe và thấy tận mắt khi đà đến đây, có thể bạn chưa biết song qua chương trình du lịch qua màn ảnh nhỏ hay du lịch và cuộc sống,bạn sẽ hiểu hơn về nó đấy. Người Việt mình biết trước rồi nên khi đến thăm tận nơi, chỉ nhìn xung quanh và đi ngắm toàn cảnh thôi, do đã từng tìm hiểu rồi nên không cần phải bàn luận thêm nữa.....
Một lần vào nơi đỗ xe, thấy chú bảo vệ hỏi, sao chú thấy khách Tây họ vô có khi hết ngày chưa chịu ra mà sao các cháu vừa vô lại ra liền vậy. Một câu hỏi nhỏ làm cho ai nấy trong chúng tôi đều ngạc nhiên và chỉ cười đáp lại. Họ là du khách từ phương xa đến có khi chưa am hiểu hết di tích nên cần hướng dẫn viên, còn mình là dân Việt, dân bản địa nên hiểu và biết rồi nên vô ra nhanh là lẽ đó. Chú nhoẽn miệng cười, đúng là các cháu.... Nghĩ lại mà thấy vui..... Lúc ra về do trời tối om, do đi bộ trong rừng cây hơi lâu nên bóng đêm bao phủ sớm, vậy mà do ngồi trên ô tô mãi mê nói chuyện rôm rả thao thao bất tuyệt mà rốt cuộc lại đi lạc đường, chạy mãi mà không có lối ra. Trời càng tối hơn, ai nấy cũng lo lắng, đi hoài mà gặp ngay ngõ cụt, bít đường..... sau đó gượng hỏi mãi mới gặp người dân xứ này đang làm đồng về, họ chỉ lối ra cho ấy chứ. Vậy là về muộn hơn so với dự kiến. Do lúc đầu chưa có ý định đi nên đi trễ đành về trễ thôi. Có lẽ đây là một kỉ niệm đáng nhớ nhất mà ấn tượng khi đến miền đất hứa lần đầu tiên này.....
Lần thứ hai ghé lại Mỹ Sơn:
Và rồi một ngày không hẹn trước, một sớm mai thức dậy, khi bác mặt trời vừa hửng sáng, mình đã quyết định xách ba lô lên và đi phượt. Bỗng nhiên lại nghĩ đến nơi này, có thể sau khi nhìn thấy con đường màu hồng mà Nhạc sĩ Văn Nhi Phan đã chụp hôm trước đẹp quá, và chú đã cho ra đời một tác phẩm mới mang tên : "CHIỀU MỸ SƠN" - Thái Phú, ngay chính nơi đây khi đã dặt chân đến vùng đất Quảng Nam này với không ít dấu ấn kỉ niệm khó quên. Sau khi thấy hình ảnh con đường được xây dựng lại, và đổ nhựa hồng lên trên, rất đẹp mắt và khác hẳn so với trước đây khi lần đầu chạm chân, mình đã thích và nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày mình sẽ đến đây hơn một lần nữa nhé. .... Và có lẽ cái ngày không hẹn, cơ hội mới đã đến, mình rất bất ngờ và vui biết nhường nào khi được về với Mỹ Sơn, về với cảnh quan thiên nhiên núi rừng hùng vỹ, về với di tích cổ xưa, về với quê mẹ xứ Quảng mà trong lòng cuồn cuộn sóng trào dâng với một cảm xúc rất đặc biệt.
Vừa đến cổng chào đi bộ một lát rồi được các chú đưa đón bằng chiếc xe du lịch mini màu xanh lá, ngồi trên xe đi một đoạn khá lâu, con đường màu hồng hiện ra trước mắt thật đẹp, thật lãng mạn, thật tinh tế, thật nhạy cảm qua lăn kính của nhạc sĩ , của thi sĩ, của ca sĩ và cả du khách tứ phương...... Một cảm giác nhẹ lòng và yên ả làm sao. Ngồi trên xe được lắng nghe ca khúc "Người Quảng dáng nâu" mà thích chi lạ. Cái cảm giác bình yên của một ngày mới nhú lên với những tia nắng vàng lóe sáng trên những ngọn cây, tiếng chim hót ríu ra ríu rít quanh khu rừng như đang chào đón một ngày mới bắt đầu. Đi và đi một quãng xa thoảng nghe tiếng gió thì thào thổi ngang tai nghe mát dịu. Con đường đầy nắng, đầy gió, đầy ắp tiếng cười ai đó vang lên làm cho mình thấy vui lây. Dừng xe lại tiếp tục đi bộ, tản mạn trên con đường dài có chỗ leo dốc, có chỗ bằng phẳng trên từng gót chân thon. Thích lắm cơ, vừa đi vừa trộn vào đoàn khách Tây thật thú vị, ngôn ngữ khác nhưng một phần nào đó mình cũng am hiểu đôi chút.
Tới nơi, mình đi dọc thăm quan hết những khu vực toàn cảnh mà trước đây chỉ ghé có một địa điểm thôi. Ngày hôm nay có lẽ sẽ đi hết tất cả, và không bỏ sót nơi nào. ồ, rất rộng và rất sâu, rất hoang sơ và cổ kính trải qua hàng ngàn năm tuổi mà các tượng đá vẫn còn vẹn nguyên. Đó mới có giá trị và trường tồn, bền vững cho đến ngày hôm nay. Thầm biết ơn những người bạn đồng hành cùng tôi hôm ấy...... Lúc đi vào trên con đường màu hồng, song lúc đi ra về lại là con đường màu trắng.
Thật kì diệu, có lẽ đây sẽ là dấu nhớ đặc biệt làm mình không thể nào quên được khi ghé lại nơi đây, tạm xa quãng đi bộ, giờ lại lên xe và các chú đưa về nơi xuất phát. Khi xa nơi này ta về sẽ kể lại cho mọi người nghe để ai đó nếu chưa từng đi, thì hãy đi một lần cho biết đường hồng đẹp cỡ nào mà không ít người ngợi ca: "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui"Cuộc đời là những chuyến đi không hẹn trước, sẽ làm cho bạn cảm thấy thoải mái hơn về tinh thần, lạc quan, yêu đời, vô tư, không lo nghĩ và vướng bận mọi thứ.

Nhiếp ảnh gia: Nguyễn Hùng
Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo
Nhành cỏ non