.jpg)

Ảnh Nguyễn Hùng
MẠ NON HƯƠNG LÚA ĐỒNG QUÊ
Nếu ai về Quảng Nam đừng quên ghé lại thăm quê hương Phù Sa, Quế Xuân 1 yêu dấu với cánh đồng lúa mạ non xanh mơn mởn, đang thì con gái rất đẹp. Một màu xanh ngắt đập vào cặp mắt ta như hưởng trọn một sản vật thiên nhiên ban tặng. Suốt bao đời nay, người dân nơi đây vẫn nặng lòng với cây lúa nước, với ruộng đồng mà ông cha để lại. Cũng chính vì lẽ đó, mà phong cảnh đẹp nhất trong lòng những người con của mảnh đất này, chính là cánh đồng lúa non tơ chạy dọc theo bờ kênh nước mát rẽ lỗi xuống đập PaRa (cầu Cửa Khâu).

Ảnh Nhành cỏ non
Cánh đồng quê em không phải là nhỏ, nó cũng rất rộng và bằng phẳng, thẳng cánh cò bay. Nghe các bác nông dân trong làng kể, năm xưa, chính vì nhìn thấy sự màu mỡ của vùng đất này, mà tổ tiên đã chọn ở lại đây trồng lúa để mưu sinh. Nhờ nguồn nước đong đầy phù sa của dòng sông Bà Rén, mà ruộng lúa lúc nào cũng xanh tốt, mượt mà.

Ảnh Nguyễn Hùng
Vào những ngày tháng Giêng rét mướt, ông bà, cô chú kéo nhau ra đồng cấy lúa. Lội dưới lớp bùn non, từng cây mạ được cấy xuống thẳng hàng, cùng với bao hi vọng, mong chờ của người nông dân vào vụ mùa sắp tới.

Ảnh Nguyễn Hùng
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới ngày nào ruộng đồng còn lấm tấm mạ non, mà nay đã phủ một màu xanh rì. Nhờ ơn trời và công sức chăm bẵm của người dân, mạ non lớn nhanh như thổi. Qua mấy đợt mưa xuân lất phất, qua mấy ngày mưa rào chuyển mùa mà đã cao lớn, phủ kín cả ruộng đồng. Lúc này, đến cả lối đi giữa các thửa ruộng còn khó thấy nữa là lớp bùn đất phía dưới.

Ảnh Nguyễn Hùng
Những cây lúa đương thì con gái, cao chừng đầu gối, thân lá xanh nõn nà. Những hạt gạo lúc này còn bé, còn non, thơm mùi thơm như sữa mẹ pha mùi cỏ xanh. Vừa ngọt lại vừa bùi.

Ảnh Nhành cỏ non
Nhìn từ trên cao, cả cánh đồng lúc này như tấm vải xanh biếc được căng ra giữa trời. Vào những ngày có gió mát, mặt lúa dập dềnh hệt như tấm vải lớn ấy đang tung bay trong làn gió mát, thơ mộng không sao mà tả xiết.

Ảnh Nguyễn Hùng
Ngày ngày, không quản sớm hôm, người nông dân cần mẫn chăm sóc bảo vệ cánh đồng khỏi những mối nguy hại như sâu bệnh, chuột đồng. Mỗi thửa ruộng đều được dựng một người rơm để bảo vệ lúa. Có người rơm giản dị, chỉ mặc một chiếc áo với cái mũ nâu. Nhưng có người rơm thì điệu lắm, mặc thêm cả áo mưa, đội nón cời để đuổi anh Tý chọc quấy phá... Cứ sáng sáng, trên cánh tay, trên mũ của người rơm lại có mấy chú chim sâu nhỏ đứng chơi, thi thoảng lại líu ríu liên hồi. Vui không kể xiết.

Ảnh Nhành cỏ non
Lâu lâu về thăm lại, đứng từ xa nhìn màu xanh ngút ngàn mà thấy chao nghiêng. Tôi đi bộ dọc bờ kênh xanh mát, vừa đi vừa ngắm, vừa thả hồn bay theo cảnh thiên nhiên mà thấy nhẹ nhàng,

Ảnh Nguyễn Hùng
Chỉ có cảnh quê yên bình, không ồn ào tấp nập như phố thị, có những buổi chiều đi dọc triền đê cảm nhận vẻ đẹp của quê hương nơi mình đã từng được sinh ra và lớn lên ở đó.

Ảnh Nguyễn Hùng
Hương đồng nội tỏa lan quanh mình khi nghe mùi lúa thơm lừng bay sang lúc gió thoảng qua. Cảm giác tuyệt vời khi hít bầu không khí dễ chịu, một thứ hương vị chỉ có ở quê mình Quảng Nam.

Ảnh Nhành cỏ non
Thật vậy, tôi yêu vô cùng cánh đồng lúa của quê hương, vào tất cả mọi khoảnh khắc. Chỉ mong sao, dòng sông Bà Rén luôn đầy nước, đất ruộng Phù Sa luôn màu mỡ, người dân làng Mông Lãnh luôn bền lòng, để cánh đồng luôn tươi tốt quanh năm. Đẹp nhất vẫn là lúc lúa xanh um như thế.

Nhành cỏ non- Nguyễn Hùng- Team Blog Quảng Nam
Chúng tôi đi hết vòng quanh cánh đồng và có những cảm nhận rất riêng về làng Mông Lãnh, thôn Phù Sa, xã Quế Xuân 1. Nơi có những con người bám ruộng, bám đồng, chân lấm tay bùn vất vả quanh năm. Nắng, mưa, sương, gió không ngần ngại, ngày ngày vẫn lặng lẽ ra đồng với công việc ruộng mạ nương dâu. Phải nói rằng nghề nông không bao giờ xa đối với các bác nông dân ấy. Dù thời gian có trôi đi nhưng những hình ảnh về quê hương Quế Sơn, Quảng Nam vẫn luôn còn mãi trong tâm trí của người con xa xứ như tôi, hễ mỗi lần nhớ quê nhà là chạy về thăm một chút, khoảnh khắc ấy cũng đủ để xoa dịu bao ngày tháng đi xa miền quê hữu tình, thân thương!

Ảnh Nguyễn Hùng
# NHÀNH CỎ NON
18/02/2023