.jpg)
NGÀY ẤY
Ngày ấy hồn tôi đầy mộng mơ
Ước ao đến Huế tự bao giờ
Muốn nhìn Hương Giang chiều nắng nhạt
Muốn được tìm về tận cố đô.
Ngày ấy chỉ là ngày ấy thôi
Vẫn hoài mơ mộng mấy đêm rồi
Giấc mơ hảo huyền không thành nỗi
Cũng đành gác lại ngày mai thôi.
Thời gian vun vụt vẫn cứ trôi
Huế mộng Huế mơ mãi đón chờ
Tiếc rằng thêm một lần lỗi hẹn
Ta ngẩn ngơ lòng dạ bâng khuâng.

NHỚ HUẾ
Làm sao có thể đến được Huế đây?
Thỏ đang còn ở Đà Nẵng này
Một hai ngày cứ nhìn về phương ấy
Huế mộng bây giờ, ai hỡi có hay.
Cầm bút trên tay tôi nghĩ gì viết nấy
Cứ viết hoài mà giấy trắng còn nguyên
Đêm khuya vắng một mình ưu tư lự
Nhớ Huế thương đến nổi chạnh lòng
Ai hiểu được khoảng trời đêm lặng lẽ
Mưa rì rầm rơi rớt nhẹ bên tôi
Mưa nửa đêm rơi rơi nhiều giọt nhớ
Giọt mưa nào rơi đến tận Huế thương
.jpg)
Một lần thử làm cô gái Huế dịu dàng trong tà áo dài thướt tha bay trong nắng Thu vàng !
PHƯỢT HUẾ
Một ngày đẹp trời
Nắng nhú lên cao
Vượt đèo ôi chao
Thích chi lạ ấy!
Chớm ban mai dậy
Muốn đi phượt đây
Ngẫu hứng bất chợt
Cất bước đi ngay!


Một ngày không hẹn trước, thức dậy là muốn đi phượt, băng qua đường đèo ngoằn nghèo eo dốc núi non cao vời vợi, nếu các bạn đi đường hầm sẽ không khám phá được cảnh quan cheo leo uốn lượn như thế nào. Chính vì vậy, khi đã quyết đi một chuyến để ngắm cảnh thiên nhiên hùng vĩ của trời, mây, núi, nước, biển, rừng.... chỉ có thể vượt ngàn dặm xa qua đèo Hải Vân chắc hẳn bạn sẽ thấy thú vị vô cùng.
Đến nơi đây, quang cảnh núi rừng rợn ngợp, không khí khác lạ so với ở thành phố hay nông thôn. Nó mang một nét chấm phá riêng biệt. Bắt đầu vượt lên qua đèo ngang, ta đã nghe tiếng gió rít bên tai lúc đầu nhè nhẹ, sau đó ào ào nếu bạn chạy nhanh một mạch,bạn sẽ thấy gió càng mạnh hơn, và có lẽ luồng không khí lạnh đã vây quanh. Nghe thật mát dịu làm sao! Bạn cứ tưởng tượng nơi đây gần như Đà Lạt hai vậy! cái lành lạnh chơm chớm nhưng không rét nhé! tản mạn từng bước chân trên đồi cao, ngắm cảnh quan núi rừng, chim chóc kêu ríu rít như một khúc nhạc vui dệt nên thanh âm làm chao động lòng lữ khách! Vượt qua cái nắng, cái nóng, cái gió, và giờ mới tận hưởng cái lạnh se se như hòa quyện vào nhau làm mình như đang ở trong không gian của bốn mùa vậy! nơi ấy thật tuyệt, bạn hãy đến để chiêm nghiệm nhé!

TÌNH CỜ MÀ QUEN!
Có quen có biết chi mô?
Một câu chào hỏi Hé lô vậy mà
Gần như thân thiện nữa là
Vài lời trao đổi tình cờ đã quen!
Cùng đi phượt Huế à nghen!
Bình minh ngày mới bừng lên rồi này.
Lên đèo thú vị mê say
Ngắm lưng chừng dốc xanh cây bạc ngàn
Vi vu cho hết tháng năm
Dừng chân ngắm cảnh đèo ngang cao vời!


BE HE BE HE
Con gì kêu be he?
Chỉ có "ba lăm" mấy
Cùng đi ăn cỏ cây
Giữa rừng xanh um đấy!
Rất dạng dĩ nữa này
Thấy người vẫn hăng say
Đua nhau gặm cỏ cây
Ngơ ngác đôi mắt nai.







Bấy lâu nay mình cứ quen thuộc với con đường 2 tháng 9, đường 30 tháng 4 và đường 3 tháng 2 ở Đà thành. Và chỉ biết chừng đó là đường không mang tên Người, chỉ là mấy con số gắn liền với lịch sử nước ta mà thôi.
Thế rồi một ngày không hẹn lại đến, ngẫu hứng bất chợt không cản được đôi chân, và mình đi phượt đến một nơi thật mơ mộng, thật nhẹ nhàng, thanh tịnh và êm ả như ru. Hơn lần nữa, bỗng gặp một con đường cũng mang số, đường 23 tháng 8, lại ngạc nhiên chưa! có một thành phố bên bờ sông Hương, gần sát kinh thành Huế, lối rẽ vào đại nội lại xuất hiện con đường mang số này., một sự tương phùng tự nhiên làm mình thích thú và đứng chớp ngay tấm hình nơi đây!

Đâu nghĩ mình đang ở cách xa
Hải Vân đèo một khoảng khá xa
Tìm cô em gái hồn nhiên lạ
Giữa Huế mộng mơ chiều tím thơ!

Em gái quê mình ơi!
Ước chi là đôi cánh mỏng manh
Bay đi khắp muôn phương vạn dặm
Ngắm đất trời sông, hồ, biển rộng
Núi non điệp trùng bát ngát xanh.




Thiền Viện Trúc Lâm Viên Huế
LẠC LỐI THIÊN THU!
Có một ngày, bạn tự thưởng cho mình một cảm giác nhẹ nhàng như đang dạc trôi vào miền cổ tích. Ở nơi đó là một nơi thanh tịnh, cảm giác tươi tắn, thoải mái và lắng đọng. Từng bước chân thon chạm lối men theo con đường mòn mà chắc hẳn trong số các bạn ai cũng đã một lần đến đây! Đường xa lắm, non cao lắm, hai bên cây cối um tùm, dốc leo, ấy vậy mà đôi chân không biết mỏi cứ thôi thúc ta tiến về phía trước. Đi tìm nguồn thi hứng cho luồng sinh khí mới hôm nay!
Tiết trời cứ đổi thay, hết mưa rồi nắng, còn ta cứ chọn ngày đẹp nhất để đi mà không vướng bận gì. Cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm, yên bình nơi đất hứa. Đến tận đây phải mất biết bao nhiêu cây số, vượt qua bao ngọn đèo, leo qua mấy trăm bậc thang, băng qua con sông mát dịu hiền hòa êm đềm chảy mãi miết quanh năm mới có thể đến nơi dừng chân nghỉ mát nổi tiếng của xứ Huế mộng mơ hễ đến nơi là quên cả lối về!
Chao nghiêng trong khung cảnh thơ mộng và đầy thi vị, ngao du sơn thủy, băng qua núi rừng lặng nghe từng tiếng chim hót, ngọn gió thoảng qua rít nhẹ bên tai, không khí se se lạnh như lấn chiếm hết. Thật đẹp khi không hổ thẹn là miền đất toàn cảnh vật nên thơ và hữu tình. Sống mãi trong đô thị nhộn nhịp, trong sự quay cuồng của cuộc sống bon chen, mọi thứ cảm nhận rất mệt mỏi, chính vì vậy hễ rỗi rãi thời gian bạn nên chọn cho mình một nơi để đi tìm cảm xúc, để thấy lòng thênh thang, hít bầu không khí trong lành, chỉ có thể ở Trúc Lâm Viên!


















CẢNH TIÊN
Đường lên tiên cảnh ngất ngây,
Non cao núi ngự, mây bay lưng trời.
Ban mai gió thổi gọi mời,
Chim ca ríu rít một hồi hót vang.
Bạt ngàn cây cối xanh um,
Tầng tầng lớp lớp điệp trùng quanh ta.
Êm đềm dòng nước gần xa,
Thuyền lênh đênh dạt trôi qua bến tình.
#####
Hành trình đến xứ mộng mơ
Dịu dàng bóng nắng tình cờ em qua
Con đường đầy nắng đầy hoa
Sương rơi trên lá ban mai gọi tề
Bình minh ửng đỏ lên nè
Phiêu lưu một chuyến em về Huế xưa!

Mười sáu năm rồi mới trở lại Huế xưa! ngày đó 2004, mình được bầu làm Bí thư chi Đoàn lớp Dược, được Thầy Trưởng và Phó Bí thư Đoàn trường cùng các Thầy cô giáo bộ môn tổ chức chuyến tham quan Huế gồm Đại nội, Lăng Minh Mạn, Lăng Khải Định, Lăng Tự Đức, Chùa Thiên Mụ, sông Hương, núi Ngự, Cầu Tràng Tiền.... một đêm cắm trại bay trên đồi thật thi vị biết bao ! Và tham quan Thành cổ Quảng Trị, Nghĩa trang Trường Sơn.... Kỷ niệm đong đầy yêu thương, giờ trở thành nỗi nhớ khắc khỏi, chơi vơi đến nao lòng.
Hôm nay, mình trở lại Huế xưa sau thập lục niên ấy, cảnh vật y chang, không hề đổi thay. Đặt chân đến Huế vào ngay đại nội, đi quanh những nơi bình yên đến nhẹ nhàng! nét cổ xưa vẫn còn nguyên vẹn đấy! Đi một lúc, mình lại lạc đến nơi vốn dĩ rất gần gũi, rất quen thuộc mà ngày trước Bác Hồ đã học tại đây. Ngôi trường Quốc Học ấy đã ăn sâu vào tiềm thức của các bạn từ rất lâu rồi. Đi vòng quanh góc sân trường bên thềm nắng chói chang, ta lặng nghe tiếng chim ca ríu rít đang chuyền cành, thi thoảng nghe tiếng gió vi vu lao xao thổi qua một luồn mát rượi nghe như ru ta thiêm thiếp một giấc mơ trưa....

THĂM TRƯỜNG QUỐC HỌC
Ngày xưa Bác học ở đây
Ngôi trường Quốc học Huế đầy mộng mơ
Góc sân ánh nắng trải ra
Một màu đỏ gạch đẹp lạ Huế ơi!








Huế mơ đẹp tự bao giờ
Mà khi ta đến ngẩn ngơ chốn này
Dịu dàng chất giọng ở đây
Gặp cô gái Huế mà say thật rồi!


















HUẾ VÀ EM...
Có đôi lúc muốn tìm về nơi ấy
Lặng lẽ nhìn chênh chếch một trời nghiêng
Phải chăng là đang có nỗi niềm riêng
Bao xúc cảm cứ dồn về phương ấy!
Có đôi lúc ngắm Tràng Tiền mê mãi
Bờ sông Hương, núi Ngự tựa như tranh
Chiều trở gió nghe lòng se se lạnh
Ở đâu rồi một thoáng bâng khuâng?
Có đôi lúc ước mình như cánh mỏng
Bay thật xa trên khắp mọi nẻo đường
Gác cuộc sống như chim lồng, cá chậu
Để một ngày bỗng thấy nhẹ thênh thang.
Em với Huế sao mà xa cách lắm!
Mười sáu năm, nay ghé lại đôi lần
Cây cầu cũ, sáu vài mười hai nhịp
Vẫn in hoài nơi ấy gót chân thon.
Ngày trở lại tưởng chừng nghe lạ lắm!
Ngẩn ngơ nhìn một thoáng nhớ miên man
Chân vội bước con đường liêu xiêu nhỏ
Thả hồn thơ giữa một góc trời mơ.
Em trở về lưu luyến mãi không nguôi
Bác mặt trời nay đi ngủ sớm rồi
Hoàng hôn tắt, nắng chiều nhạt hẳn
Nhớ Huế nhiều bao xúc cảm trào dâng!....

NGẮM.....
Ngó lên trên tận cao xanh
Trời, mây, non, nước đa tình bạn ơi!
Ngó nghiêng cành lá sắp rơi
Thu vừa đi vội, nắng chói chang nè
Ngước lên cảnh đẹp chưa tề
Đàn chim chao lượn bên lề tán cây
Nhìn qua ngắm mãi từ đây
Bình minh hé nụ chào ngày ghé thăm
Đong đưa ngọn gió bên thềm
Khu vườn rực rỡ sắc màu đẹp xinh
Hôm nay ta lại một mình
Ngồi đây ngắm cảnh hữu tình "Huế xưa"....

NỢ AI?
Em còn nợ ai dòng thơ buồn dang dở
Đặt bút ghi mà viết chẳng thành câu?
Suốt đêm dài thổn thức những niềm đau
Khuya lặng lẽ mình ên da diết nhớ.
Ngày xưa ơi! chợt qua nhanh sao nỡ
Dạt trôi qua mang Thu đi bất ngờ
Trả Đông về ngõ hồn nghe quạnh vắng
Tương tư hoài chuỗi thời gian vụt nhanh.
Em còn nợ ai nhiều lắm ai biết không?
Đi suốt cuộc đời có khi không trả nổi
Tình thơ chớm buổi ban đầu khó tả
Để bây chừ tiếc mãi mối tình xa

Đến với vẻ thơ mộng như hút hồn không chỉ là nam hay nữ, bạn sẽ cảm nhận được vẻ đẹp của xứ quên đường về nếu ngó lơ. Đi qua từng nơi đều để lại dấu ấn kỷ niệm còn rơi rớt lại bên thềm nắng Thu vàng sóng sánh nghiêng chao. Tìm về với không gian khác lạ, cổ kính có, rêu phong có, đường phố chật hẹp có, di tích cổ xưa rất nhiều và những cảnh vật thiên nhiên xưa vẫn còn nguyên vẹn đó. Tất cả đã làm nên một bức tranh tuyệt mỹ mà mỗi lần bạn chạm gót ngọc vi hành đến đất Kinh Đô.
THU NHỚ HUẾ
Thu chợt đến giã biệt hạ đi qua
Lá vàng rơi xào xạc trước hiên nhà
Phút giao mùa bằng một cơn mưa lạ
Cái nóng tan rồi và chớm lạnh từ xa.
Thu chợt đến mấy hôm rồi đó nhỉ. ..
Để lại ta nhiều ít vạn nỗi sầu
Thời gian ơi, sao vun vụt qua mau
Đếm từng canh mà tim ta thon thức.
Có phải chăng đã bao lần ta muốn
Ước ao được tìm đến Huế mộng mơ
Chừng đó thôi mà chẳng biết bao giờ. ..
Có lẽ vì ta không hữu duyên mấy.
Ta với Huế sao mà thăm thẳm quá
Tưởng rất gần nhưng lại rất xa
Ta vẫn nuôi một chút gì hy vọng
Một ngày không xa ta sẽ đến đây mà.
Huế của ta sao mà đẹp đến thế
Cầu Tràng Tiền, núi Ngự, nước Sông Hương
Ai đã từng một lần qua nơi ấy
Sẽ nhớ hoài phong cảnh đẹp nên thơ.
Dòng sông Hương êm đềm thơ mộng chay ngược xuôi theo dòng nước mát quanh năm là một phần hồn của Huế. Nó mát mẻ bởi cây cối ven bờ bao phủ, chính giữa có cầu Tràng Tiền sáu vài mười hai nhịp mà ai lỡ qua thì cũng nhớ mãi thôi. Sông hiền hòa ngay giữa lòng phố khiến thu hút khách tứ phương không ít. Nhất là về đêm, ánh điện lung linh bảy sắc màu cứ thế hay nhau biến đổi, nó sáng theo nhịp điệu của khúc nhạc Huế không lời. Ai cũng thích ở lại đêm để đi qua cây cầu ấy, nó như là điều kỳ diệu, nó cứ cuốn tôi theo mà không ngước mắt nhìn.

HUẾ MƠ
Sông xưa bến cũ với con thuyền
Mênh mông sóng nước yên bình hơn
Phiêu lưu đến tận Trúc Lâm
Cảnh thơ mộng với bạc ngàn núi non!
Em ngồi lặng ngắm cảnh ung dung
Biên biếc lá cây trùng điệp xanh
Cách đoạn nước chảy xuyên ngang
Lênh đênh trên bến đò sang xuôi dòng.

Hành trình đến đất Cố Đô, bạn sẽ ngang qua Làng Cò ( Lăng Cô), đi qua vùng biển mê hồn khi nhìn thấy, nếu thích sẽ chạm chân xuống ven bờ cát, đi bộ hay lượm vỏ ốc mà vui. Ngồi nhìn con sóng gợn lăn tăn, va đập có khi dữ dội có khi êm dịu từng đợt tung trắng xóa cuồn cuộn đẩy xô mà vui. Nghe như khúc nhạc dội vào tai những âm vang của biển, hít hơi thở của nước mặn mà làm ta như phiêu hơn, thư thái tinh thần cho cuộc đi phượt thú vị không kém.
.jpg)
Đã bao lần đến Huế trở về không?
Sao bỗng dưng hôm nay lại có quà?
Mãi lần mãi có khi là chuyện lạ
Đặc sản này duy nhất Huế mới ngon....

Nói đến mè xửng phải nghĩ ngay đến Huế, mà phải ghé đúng hiệu Thiên Hương ngay ở khu Trung tâm thương nghiệp chính hiệu, ăn một lần rồi nhớ mãi vị ngọt dịu nhẹ,thanh thanh của đường, bột và mè... tạo nên.
CHỢT
Đà Nẵng buồn nhớ Huế thương
Sông Hàn chợt nhớ sông Hương nghìn lần
Hạ về phượng nở ve ngân
Thu nay trôi chậm bâng khuâng chạnh lòng
Tháng ngày mòn mỏi chờ mong
Ước ao đến Huế một lần vậy thôi
Phố buồn phố văng người qua
Ta buồn ta nhớ nhớ hoài Huế xưa.
#Nhành Cỏ non#
*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam