.jpg)

KHOẢNH KHẮC BÊN BÀ
Ngoại tuy đã bát thập niên
Vẫn còn khỏe khoắn hàn huyên chuyện trò
Xuân nay chợt đến bất ngờ
Con về thăm ngoại tình cờ đầu năm!
Hẹn mãi không biết đã bao lần hứa với bà, cháu sẽ dàn xếp công việc để trở về quê. Ấy vậy mà câu nói vừa cất lên đã không kịp phanh lại, công việc cả núi cú dồn dập hết ngày qua tháng lại mà cháu chưa thể giải quyết xong. Eo ôi, nỗi nhớ Ngoại vẫn cứ da diếc bồn chồn cháy cả ruột gan. Từ nơi xa lắm, ngoại tôi vẫn ngồi trong nhà nhìn ra sân vắng, trông ngóng con cháu về quê mỗi dịp lễ, tết, đám chạp, đám giỗ hay ngày gì đại loại là có sự đoàn viên sum họp. Nỗi thấp thỏm trông chờ và mong đợi gần như vụt tắt. Trên khóe mắt cay cay, bà tôi lại nấc nghẹn từng tiếng, gọi và nhắc hoài mà có thấy đứa nào ló dạng đâu?
Ở phương xa cháu biết bà đang có nỗi niềm ưu tư chồng chất, chắc mấy ngày nay bà nhắc dữ lắm đây. Làm cô cháu ngoại gái cứ hec xì liên tù tì vậy. Ồ thì ra mồng Năm tháng Năm sắp chạm ngõ, hèn gì ngoại tôi cứ bảo là con bé nó bận cái gì mà hứa năm lần bảy lượt không thây về.
Dù biết ngoại nhớ cháu nhưng mỗi ngày con đều hỏi thăm tin tức, biết rằng bà vẫn ổn, có các Cậu, dì bên cạnh nên cũng yên tâm phần nào. Lại tiếp tục hẹn và hẹn.
Bà tôi, đã bước sang tuổi bát thập niên nhưng bà vẫn thích làm vườn, quanh nhà ngoại trồng toàn rau sạch, không bỏ sót loại rau trái nào., khỏi phải đi chợ mà dùng rau nhà rất tốt cho sức khỏe.
Ngoại là người mà con mãi kính yêu, từ khi còn bé thơ, bà chăm chuốt từng li từng tí mỗi khi mẹ cháu bận đi dạy học, ở nhà chỉ biết quẩn quanh bên bà, ấy mà lại thân thiện và gần gũi hơn cả ba và mẹ nữa.
\Giờ phải xa quê công tác, nhưng trong tâm lúc nào cũng nhớ mãi hình bóng ngoại tôi, gầy gầy cao cao, nhỏ nhắn, đôi mắt buồn xa xăm vời vợi, nhớ câu chuyện bà kể cháu nghe về cổ tích ngày xửa ngày xưa!
Tác giả: Vũ Hoàng Phương Thảo
Nhành cỏ non
*Cám ơn tác giả đã gửi bài viết về Blogquangnam