Blog Quảng Nam

Bản tin

KẸO KÉO NGÀY XƯA

Ngày: 

12/02/2020

Lượt xem: 

4901

Có tiếng rao quen thuộc cất lên mỗi nửa buổi sáng hoặc chiều trong khắp các con đường ngõ nhỏ ở quê, nơi cuối đường đến đầu đường, từ làng trên đến xóm dưới rất đỗi thân quen đến lạ thường mà mỗi ngày cứ đập vào cặp mắt non tơ của bà con hàng xóm không phân biệt độ tuổi già, trẻ, bé, choi.

Có tiếng rao không kể trời nắng dãi hay mưa dầm, cứ mỗi canh giờ đang lên như đà định sẵn, chú bán kẹo vui tính đạp chiếc xe cũ kỹ đi qua con đường làng quanh co và cất giọng: "Ai kẹo kéo không? kẹo kéo đổi cà rem, lông gà, lông vịt, dép đứt, .... đây". Và thế là bọn trẻ nó nhạy cảm ghê luôn á, chạy một mạch thật nhanh nhẩu ra đường tìm chú ấy và thế là trao đổi cho nhau.

Cất lên mỗi ba lần liên tiếp một điệp khúc, có những đoạn không ai nghe thấy vì nhà cửa thưa thớt, cách đồng ruộng một quãng xa thì chú lại tiếp tục cỡi con ngựa chiến chạy bone bone trên con đường làng đương độ trưa đứng bóng. Có khi chợ nghe xong một hồi dài, bọn con nít con nôi lại nghe được và réo lên :"chú ơi! con muốn ăn kẹo kéo, chờ con chạy ra liền đây, chú đợi tí nhé!". Một mạch vượt qua mấy đoạn quanh co trong ngõ hẻm nhỏ, chạy như trời mưa ví ấy, chạy bán sống bán chết để gọi chú ấy dừng lại, nhớ lại mà xót dạ vô cùng. 

Có lẽ chỉ với một ngàn hoặc hai ngàn lẻ thôi là đã có thể mua được một cây rồi. Vậy mà có hôm đợi dồn lại mấy đôi dép nhựa đứt cũ kỹ không thể mang được nữa, bọn trẻ lại mang ra đổi kẹo mà thích thú làm sao. Giai đoạn đó còn khó khăn vô cùng, ăn uống cũng không đủ dưỡng chất như bây giờ, nhìn bọn trẻ đứa nào cũng gầy đe gầy đéc không chịu lớn nổi, da ngăm đen do dang hoài ngoài trời nắng. Nhiều đứa không mua được kẹo thì ăn chung một cây cho đỡ thèm hơn. 

Tay chú thoăn thoắt kéo cái bao nilon, vuốt cái cục kẹo dài ra và kéo, lộ hạt đậu phộng thơm nứt mũi. Thoáng chút đã có được một cây que thẳng và ngon, giòn, trắng muốt, cắn một miếng ngọt thanh thanh dịu nhe mà thích thú chi lạ ấy!

Nhớ những ngày lên lớp, giờ ra chơi, chạy ù ra trước cổng trường, lúc sáng đi mẹ cho hai ngàn trong túi, để dành nửa buổi là mua kẹo kéo để ăn cùng chúng bạn chứ học đến trưa sợ đói. Vị ngọt giữa bữa cũng giúp cho cô ruột khỏi phải đau dạ dày., yên tâm vào lớp để học tiết ba,tư. Một thời học sinh tiểu học của tôi cũng gắn liền với những khoảnh khắc đáng yêu này nên có lẽ đi lên cấp hai rồi hình ảnh đó vẫn còn trong trí nhớ và đến bây chừ cũng vậy.

Giờ đây ngần này tuổi rồi nhưng vẫn nhớ lắm tuổi thơ ơi, tôi sẽ không bao giờ lớn nổi dù biết rằng thực tại là thế. Mãi là một đứa trẻ trong dôi mắt của ba má được sinh ra ở giữa thập niên 80, cái thời điểm thiếu thốn và đầy gian khó. Trải qua ba mươi bảy năm rồi, đất nước phát triển đi lên và đổi thay từng ngày, bọn trẻ thế hệ sau này đủ đầy điều kiện sống, học tập, ăn ngon, trang phục đẹp nhưng chưa từng biết cây kẹo kéo ngày đó giá trị như thế nào. Có chăng cũng nghe ba mẹ chúng kể lại qua câu chuyện cổ mà thôi.

Tuổi thơ ai cũng đã từng ăn loại kẹo kéo này, và ai cũng đã từng đổi nó mà không phải bằng tiền mặt, ngày xưa là vậy, cái gì cũng được làm thủ công bằng tay mà ý nghĩa vì tự làm ra sản phẩm và chiếm hữu thị trường bằng lời rao bán thật vui tai.Không những niềm vui mỗi khi ngang ngõ mà còn để lại trong lòng người dân hàng xóm một kỷ niệm khó quên.

Bạn Lê Huyền Trâm (Lớp 12/5) đang thưởng thức hương vị của cây kẹo kéo 

Một lần tình cờ về quê gặp lại cô bạn học lớp 12 cùng khối khác lớp, hai đứa ôn lại chút kỷ niệm của một thời tuổi thơ tuy cũng không dữ dội lắm nhưng cũng đủ để gợi nhớ về năm tháng xa xưa, ngày đó ăn được nó là mừng hết lớn đấy!

Còn ngày nay thì khác, nó được làm bằng máy, cây nào cây nấy được sản xuất hàng loạt thẳng tắp và đều nhau, kít sẵn trong giấy dầu( bao ni lon) và được bán ở khi vực hàng rong, ngay cả các quán nhậu buổi chiều ngoài khắp các phố lớn, nhỏ. Tự nhiên nó không còn giá trị của chiếc kẹo đã một thời tuổi thơ dữ dội gắn liền bên ta. Thật tiếc vô cùng cho đến tận bây giờ ít khi thấy lại hình ảnh chú bán kẹo của những năm 80,90 ấy nữa!

Hình ảnh chú bán kẹo luôn gợi nhắc ta nhớ về những năm tháng tuổi thơ, đó là ký ức một thời mà khi xa quê chắc hẳn mỗi chúng ta không ai không thể quên được nó. Nhìn cây kẹo mà tâm hồn cứ mơ về nơi ấy, nơi mình được sinh ra tại đó, nơi đã bên mình suốt một quãng không ngắn lắm mỗi khi đi học về băng qua cánh đồng làng lại gặp chú bán kẹo kéo mà túm tím cười khúc khích và hò reo vì được ăn kẹo tự tay chú làm mà ngon khó cưỡng.

Tiếng rao một thời đã dần xa, tiếng reng reng reng phát ra từ cái chuông gắn trên cổ xe đạp mà chú bán kẹo kéo đi quanh xóm mỗi ngày hiếm gặp nữa, thay vào đó là chiếc loa kẹo kéo và người hát nhạc dạo về đêm khi ghé các quán xá ven đường. Cứ mỗi lần nhìn thấy cây kẹo này là một bầu trời thời ấu thơ lại hiện về bên tôi ngay cả trong giấc mơ, sao nó đẹp diệu kỳ đến thế!

Nhành cỏ non
*Cám ơn bạn đã gởi bài về Blogquangnam

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags