Blog Quảng Nam

Bản tin

CÓ MỘT MÙA QUYẾN RŨ TRONG TÔI

Ngày: 

12/04/2020

Lượt xem: 

1071

CÓ MỘT MÙA QUYẾN RŨ TRONG TÔI

Say trong miền nhớ một góc trời thơ mộng của đôi tâm hồn chưa hẹn lại gặp nhau và bỗng nhiên trời lại đổ mưa cơn để rồi từ đó tiếp nối ngẫu hứng dòng sông Văn học lại chảy tràn vào niềm ký ức đầy thi vị đến diệu kỳ!

Mặc kệ đời sống vật chất dư dả hay bần cùng, chỉ cần nội tâm bình thản chính là sống một cuộc đời hạnh phúc ! Dặn lòng rằng : Hãy cố gắng nuôi dưỡng một tâm hồn đẹp, một trái tim trầm tĩnh và bao dung. Biết yêu bản thân mình hơn một chút, nghĩ thoáng một chút và sống thoả mãn những gì mình thích. Bên tách cafe, nghe mùi hương của hoa, nghe lời thì thầm của gió và nhâm nhi mấy cuốn sách. Dường như cuộc sống đang trôi chậm lại !

Có một Hà Nội quyến rũ trong tôi.Tím bâng khuâng, tím thủy chung, tím đợi chờ... ngất ngây say trong sắc hoa phong lan tím ấy. Ta chạm khẽ vào cánh hoa, hít mùi hương dịu nhẹ tỏa lan trong một góc nhỏ hẹp, chỉ còn ta với ta một mình ngắm trăng gầy.

Có hương của hoa, có lời thì thầm của gió, có một trái tim già cỗi bên nhánh lan rừng ... Như thấy một Hà Nội thu nhỏ trong tim mình em hỉ.

Một ngày không hẹn, em ra đấy rồi, ngồi Thủy Tạ, cũng ngắm cây cối, gió nhẹ, nước trong xanh, êm đềm, Thu quyến rũ, Hồ Tây thơ mộng, nghiêng mình đếm chiều rơi, nhặt nhạnh cành liễu rũ ven hồ gọn trong tầm với, dịu dàng vuốt nhẹ làn tóc rối bay

Ồ vậy hả. Góc nhỏ nơi chị ngồi cũng có những nồng nàn quyến rũ như em vậy . Hồ Tây chiều Thu thì lãng mạn quá rồi ! 

Men theo lối nhỏ, cạnh ven bờ, đi dạo một vòng tản mạn rợp bóng cây bao phủ. Con đường ấy giờ thành kỷ niệm dù đã một lần chạm gót hồng lên đám cỏ xanh non mềm mại. Say vì cảnh sắc trời mây biên biếc quá, say vì mặt hồ không có sóng, say vì cái xôn xao lòng tưởng chừng như bất chợt gặp ai đó trong nỗi chờ đơi vu vơ...

Cô gái ạ! Cứ lang thang một mình và chạm tay về ngày cũ để say với quá khứ dễ thương mà nàng đã từng viết trong tim mình. Còn ta, nơi đây đã là màn đêm đặc quánh, chỉ cảm nhận được sự lặng lẽ bình yên và nhiều ý nghĩa của cuộc sống này

Thi vị biết mấy, hữu tình lắm luôn và lãng mạn không kém. Đêm đã về khuya, có hạt mưa nhỏ rơi trong miền nhớ. Lất phất, bay bay, nhè nhẹ, tí tích thật khẽ mà sao lành lạnh đến tê lòng. Mưa mùa Hạ, mà cứ ngỡ Thu hay Đông về xa ngái. Ngắm cơn mưa đêm cũng đủ chạnh lòng. Không hiểu vì sao nữa! có lẽ tháng Ba âm lịch còn sót lại một chút rét nàng Bâng thì phải. Mới vừa nghe câu chuyện kể về sự tích này, cũng khá thú vị. Có người con gái đan ao len mà hết cả mùa Xuân, qua mùa Thu, sang mùa Đông rồi hết tháng Hai, sắp sang Ba mà vẫn chưa xong. Ông trời thấy lâu quá, nên đổ cơn mưa xuống để đem cái lạnh giá tới, và thế là nàng đã làm xong nốt và mang áo tặng chàng khoát cho kịp để đón nhận cái ấm áp của mùa Đông năm ấy! Tự dưng nghe xong chút chuyện xa xưa bỗng có cảm xúc dâng trào viết vội đôi dòng này.

Nơi đây trời cũng đang mưa lất phất nè, nàng Bâng đã đan xong tấm áo hồi cuối Đông kia mà bây giờ trời mới bắt đầu mưa ngâu. Đêm chìm sâu trong cơn mưa của thời khắc giao mùa ,nghe lành lạnh bờ vai, thèm cuộn mình trong chăn ấm, để dựa vào đêm như một chút ân huệ của cuộc sống vậy đó cô gái ạ !

Thích nhất hơi ấm lúc này, chỉ tiếc rằng cuộn mình trong chăn ôm chú gấu Misa bông cũng tìm thấy hơi ấm, chỉ xao lòng một chút khi không thỏ thẻ cùng nàng, khi khoảng cách vị trí địa lý xa nghìn cây số. Chỉ có sợi dây đồng điệu đôi tâm hồn không kém thi vị mới còn thức để chiêm nghiệm đêm về từng khoảnh khắc miên man. Mưa đã ngưng, gió lại thổi sang từng luồng rít nhẹ bên tai mà cóng đấy! Bên ô cửa sổ, có ai đó vẫn sột soạt gõ phím phát ra thanh âm lạch cạch một mình. Bởi có những phút tĩnh lặng, lắng lòng lại, không gian yên ắng, vắng vẻ mới biết đêm nó dai dẳng như thế nào?

Cứ ôm chú gấu Misa bông để tìm một chút hơi ấm và ru hồn mình về một miền nhớ xa xăm , để đêm mang đến cho nàng những giấc mơ thiên thần nhiều mộng mị, để nàng được thăng hoa và vẫy vùng trong trái tim cháy bỏng của một kẻ đang yêu thiên nhiên vạn vật, cũng giống như khi chiều, nàng lang thang hồ Tây một mình để say với cảnh như thể đang say tình . Thế cũng được mà !

Bất chợt mưa lại rơi, cứ ngỡ tạnh rồi ấy nhỉ! Đêm oằn mình trong giọt bâng quơ. Miền thăm thẳm ấy xa vời vợi, có đếm có đong có đo vẫn không sao tìm thấy hết cái cảm giác khó tả, chỉ thích lặng lẽ, ru mình trong dạ khúc buồn vu vơ, chỉ muốn ngồi nghe khúc nhạc du dương dịu nhẹ, muốn nghe tiếng ghi ta đệm, muốn ôm cây đàn bé bỏng, muốn níu mình với không gian lãng mạn không kém, muốn mọi thứ dường như chìm vào đêm, ta với ta ngơ ngẩn một tâm hồn.

Nàng lại mông lung những nghĩ suy, để đêm huyền hoặc đến khôn cùng, nàng lại thích lặng lẽ một mình và thích có ai đó ngồi đệm đàn cho mình say, lại quên mất chú gấu Misa đang nằm chờ đợi một vòng tay ấm. Ngủ đi , mộng vẫn bình thường ( PD) Đừng để đêm chở đầy những trăn trở suy tư, những tiếng thở dài đầy ắp những niềm riêng. Ngủ đi, cho giấc mơ yêu đương vỗ về , cho một đêm an yên bên gối mộng cô gái nhé !

Phan Vy

Lời ru thật dịu, thật sâu lắng, mơ mơ, thật thật, hư hư, ảo ảo… Ngày xưa tôi tìm lại trong lời ru của bà của mẹ trong câu ca dao hay câu hát ầu ơ dí dầu... và ngày nay hay chính lúc này đây tôi nhặt được lời ru của một người chị gái thật êm êm, nó vi diệu quá, nó hồn nhiên nữa, nó phá cách không giống ai.

Có lẽ định mệnh gió đẩy mây trôi lơ lững giữa trời đêm, hết ngắm trăng khuya bỗng mưa từ đâu chợt ghé bên thềm làm ta bắt gặp tâm hồn yêu Văn học đến dậy sóng. Rồi ngẫu nhiên cùng thi hứng nối tiếp đoạn cách đoạn mà vui. Đôi cây bút nhỏ cứ múa những con chữ sóng sánh trên khoảng không vắng lặng khi mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ vùi. Đêm nay em mơ, mơ gặp Cô ấy, một sự tình cờ mà sâu sắc, không biết mối duyên nào lại cùng sở thích đến thế nhỉ!

Chợt ru mình trong đêm, vẫn còn mưa lắc rắc bên hiên nhà, ta say giấc mộng thiếp đi trong sự dịu dàng của tiếng ru khe khẽ, tiếng ghi ta đệm nhẹ cũng thư thái tâm hồn, bình yên và lắng đọng. Cảm ơn phút giao mùa đã đưa nàng thi đến bên cạnh, nối tiếp đoạn văn dang dở đầu tiên.

"Có một mùa quyến rũ trong tôi"! Thật vậy, mùa của thi nhân, mùa của tâm hồn nghệ sĩ, lãng mạn không kém, chỉ có mùa ấy mà  hễ nhớ một thoáng Tây Hồ thì lại hẹn ước ra đấy một lần để cùng ngắm lại sắc trời thơ mộng, ngắm một Hà Nội phố thu nhỏ qua đôi lăng kính mi ni của hai giọt nước tình cờ gặp nhau trên Hồ Tây ngày đó mà chóng chếnh say vì cảnh yêu.

 


 Nhành cỏ non

 

 

Tác giả: Phan Vy- GV Trường THCS Quế Phú-Quế Sơn-Quảng Nam

Vũ Hoàng Phương Thảo

*Cám ơn các TG đã gởi bài về Blogquangnam

Bài Viết Liên Quan

Danh Mục

Loading...

Xem thêm

Tags