.jpg)

Hình ảnh dòng sông, bến nước, con đò luôn gợi cho ta nhớ về quê hương. Dù có đi đâu xa nhưng trong thâm tâm luôn nhớ mãi hình bóng quê nhà với nhiều kỷ niệm ghi dấu ấn đậm in theo ngày tháng. Đọc thơ của thi sĩ Hoàng Thanh Hương gợi bao ký ức về tuổi thơ, thời trẻ trâu đùa nghịch nhiều vui lắm buồn vô cớ... ấy vậy mà nó cứ mãi là những gì quen thuộc gắn liền bên ta suốt chuỗi ngày ấy cho đến tận bây giờ. "BẾN ĐÒ QUÊ" là một nét chấm phá của cây bút tài hoa với tâm hồn rất trẻ. Trân trọng mời cả nhà cùng đón đọc bài thơ này.
BẾN ĐÒ QUÊ
Ôi bến đò xưa , kỷ niệm xưa
Chang chang nắng cháy khét ban trưa
Nặng mình chất chứa bao lam lũ
Chở cả quê hương , ngát bóng dừa
Thấm thoắt bao năm đò vẫn nhớ
Đong đầy kỷ niệm thuở ban trưa
Trẻ thơ đùa nghịch bơi thoả thích
Đò Giải quê mình trắng màn mưa
Nay trở về đây , con đò vắng
Lặng lờ xuôi mái kỷ niệm đưa
Dòng sông chất chứa bao kỷ niệm
Giờ chỉ còn em , ký ức thừa
Cau xoã tóc thề như đón đợi
Người ơi xa nhớ đã về chưa
Sóng xô ì oạp như thôi thúc
Có nhớ ngày xưa nụ hôn vừa ...
Ngày ấy xa nhau lòng khắc khoải
Bến đò trắng nhớ bóng dần thưa
Nay em về lại nao nao nhớ
Một khắc xao lòng ...bến nước xưa
Tác giả: Thi sĩ Hoàng Thanh Hương
Hà Nội
*Cám ơn Cô đã gởi bài về cho Blogquangnam